Viện nghiên cứu
Văn hoá Tín ngưỡng Việt Nam
Văn phòng đại diện phía Nam
Tin tức
Đọc báo online
Kiến nghị cơ quan
Du lịch tâm linh
Tập quán vùng miền
Di sản văn hoá
Hội thảo khoa học
Nghiên cứu Phật giáo
Pháp luật về tôn giáo
Nghiên cứu lịch sử
Tư vấn
Văn hóa tín ngưỡng
Tín ngưỡng dân gian
Tín ngưỡng các tôn giáo
Thông tin khác
Giải trí
Du lịch
Văn học
Ẩm thực
Media
Hình ảnh
Video
Trang chủ
Giải trí
Văn học
Văn học
Truyện ngắn: Tấm lòng nhân hậu
Hắn từ từ mở mắt, xung quanh hắn là một màu trắng xóa. Hai người phụ nữ mặc áo blouse trắng đứng cạnh giường hắn vội reo lên: “Cậu ấy tỉnh rồi!”. Nghe tiếng nói, hắn nhắm mắt lại, nghĩ việc gì đã xảy ra với mình? Đúng rồi, sáng nay hắn đi làm công việc mà thường ngày hắn vẫn làm ở trên ô tô buýt, bến xe và ga tàu…
Xem chi tiết
Tản văn: Ngôi nhà xưa nhiều kỷ niệm
Nhà là mái ấm, là nơi ta gắn bó, trở về sau những bước chân mải mê vươn ra dài rộng, sau lạc lõng muôn chặng đường mê say cần một chốn nghỉ chân. Chiều nay, tôi trở về mái nhà xưa, lòng xốn xang bao nỗi niềm giấu kín.
Xem chi tiết
Truyện ngắn: Tuổi hai mươi của chúng tôi ngày ấy
Thời chiến tranh, lính miền Bắc hầu hết là có học, chí ít cũng xong cấp 2, tương đương với lớp 9 bây giờ. Đại đội cối pháo của mình được coi là đơn vị hỏa lực mạnh, con cưng của Trung đoàn, vào đó phải biết sin, cos, tang, cotang... để tính toán trước khi bắn, nên lính được lựa chọn rất kỹ, ít nhất phải xong cấp 3 mới cho vào. Thế mà trời ơi, không biết làm sao lại có một người học 3 năm chưa xong lớp 6 lọt vô đây. Hắn tên là Nguyễn Văn Thời.
Xem chi tiết
Tản văn: Những buổi chiều quê
Tôi lững thững thả lòng trôi theo một chiều đường quê miên man gió. Ánh nắng cuối ngày nhạt dần, chiếu những tia sáng le lói qua từng khóm tre hai bên đường. Trong giây phút ấy, cảnh và người quê hiện ra chầm chậm theo ngày, bình yên, nhẹ nhàng. Dù rằng, cái cơ cực của từng mảng cuộc sống quê nghèo vẫn chạy theo từng vòng bánh xe, nhưng sự yên bình vẫn lan tỏa trong màu nắng nhạt, trong tiếng lá tre xào xạc ven đường.
Xem chi tiết
Tạp văn: Hạnh phúc giản đơn
Sân nhà không lớn lắm nhưng cũng đủ để trồng ít cây xanh có thể làm dịu bớt những cơn nắng nóng vào mùa hè. Một ngày, chợt nhận ra nhà mình toàn là lá xanh, anh mang về mấy chậu hồng tỉ muội và hoa mười giờ. Những cánh hoa tỉ muội nhỏ xíu màu hồng cam và đám hoa mười giờ đủ màu sắc làm cho chị chú ý việc tưới cây mỗi buổi sáng hơn.
Xem chi tiết
Tản văn: Những mầm cây ngày ấy
Một ngày, tôi nhận một cuộc điện thoại với giọng rất lạ: “Cô không biết em đâu, hồi học với cô, em mới mười ba tuổi… nhưng chúng em muốn mời thầy cô về lại trường xưa. Cô nhận lời nghe cô”.
Xem chi tiết
Câu chuyện gia đình: Mẹ và nàng dâu
Nhà chỉ có một mẹ một con. Anh công tác xa nhà, mẹ sống một mình lủi thủi ở quê trông nom vườn tược. Đêm nằm, nghĩ thương mẹ bao năm cực nhọc nuôi con khôn lớn, anh chưa tận tay chăm lo được cho mẹ ngày nào. Anh cưới vợ, hy vọng vợ thương anh, nấu cho mẹ bữa cơm và chăm lo ngôi nhà nhỏ của mình.
Xem chi tiết
Câu chuyện gia đình: Cái bóng của chị
Hồi mới lấy nhau, lúc chưa có con cái, ngoài những lúc đến công sở, về nhà, rảnh rỗi, họ ríu rít như chim. Chị thấy hạnh phúc này không gì có thể đánh đổi.
Xem chi tiết
Chào xuân mới 2025: MỘT MÙA XUÂN MỚI ĐANG VỀ
Hôm nay, ngày mùng 1 Tết, ngày khởi đầu một mùa Xuân mới. Trong rực rỡ ánh sáng muôn màu sắc của pháo hoa phút giao thừa năm, trong hơi lạnh đêm đầu xuân mới, hàng triệu con tim hòa vào thời khắc thiêng liêng lắng đọng của đất trời với biết bao niềm tin, niềm hy vọng về những điều tốt đẹp của cuộc sống hôm nay…
Xem chi tiết
Tạp văn: Sống vội
Tôi vẫn thường có thói quen ngồi một mình nơi góc quán cà phê cạnh ngã tư đèn đỏ và lặng lẽ ngắm người người cùng xe cộ ào ạt trôi đi mỗi ngày. Cho mình chậm lại một phút giây mới thấy con người và đời sống xung quanh dường như đang lao đi quá vội.
Xem chi tiết
Tản văn: Nhật ký chia xa
Ba đi làm, mẹ đi bán, ở nhà chỉ có một mình con. Suốt ngày con đi ra đi vào, căn nhà trở nên rộng thênh thang. Chưa có những ngày tháng nào trôi qua chậm chạp như bây giờ, khi con đợi đến ngày nhập trường, đi học tại một trường đại học xa nhà.
Xem chi tiết
Tạp văn: Hạnh phúc giản đơn
Cuộc sống hiện đại với bao bận rộn và đủ đầy, những đứa con bé bỏng của chị chẳng thèm những thứ quà vặt của miền quê nghèo ngày xưa mà hào hứng bên hiên nhổ tóc bạc cho mẹ để được trả mấy ngàn đồng, chúng cứ vô lo với chuyện học hành, với đủ thứ chuyện khác. Để rồi đây khi lớn lên, chúng sẽ chẳng có một ngày bất chợt nào đó nhớ về những ký ức gắn liền với mội mái đầu bạc như hình ảnh của mẹ chúng ngày còn nhỏ
Xem chi tiết
Truyện ngắn: Nhật ký tình yêu
Không biết từ bao giờ, tôi thích đứng bên ngoài cửa sổ ngắm em. Tôi thích nhìn em mê mải đọc báo, thích cái dáng trầm tư của em đang ngẫm ngợi. Và điều này nữa, thỉnh thoảng, tôi và em cùng nhận xét, bàn bạc về một truyện ngắn nào đó…
Xem chi tiết
Truyện ngắn: Anh muốn vào đại học
Mùa hoa sữa năm ấy, trong thời gian tìm việc, cô, một cử nhân sư phạm vừa tốt nghiệp, nhận nhiệm vụ dạy bổ túc văn hóa cho người dân lao động. Học trò của cô phần lớn là những người lớn tuổi. Ban ngày họ làm đủ nghề kiếm sống: đạp xích lô, ba gác, bán hàng, lái xe ôm… Đứng trên bục nhìn xuống những mái đầu bù xù đang cúi sát xuống bàn, những gương mặt sạm nắng đang viết viết xóa xóa… cô thấy thương họ quá.
Xem chi tiết
Truyện ngắn: Người thầy kính yêu
Ngày chia tay thầy chùng chình trong sự lưu luyến. Chúng tôi nhào lên ôm lấy thầy, vỡ òa nước mắt và trao tặng thầy những món quà kỷ niệm. Mắt thầy ngân ngấn, thầy đặt tay lên ngực trái, giọng thầy lạc đi nhưng trầm lắng, ấm ấp: “Các em mãi có một vị trí quan trọng ở đây. Cảm ơn các em đã giúp đỡ thầy trong thời gian qua. Chúc các em luôn vui vẻ và học tập thật tốt nhé”. Bài hát “Tạm biệt” chúng tôi cất lên nghẹn ngào.
Xem chi tiết
Truyện ngắn: Ký ức mùa xuân
Truyện ngắn "Ký ức mùa xuân" là một trong số hơn 50 truyện ngắn của tác giả ĐÀO QUỐC THỊNH ra mắt bạn đọc năm 1998, trong tập truyện ngắn viết về tình yêu của nhiều tác giả – NXB Thanh Niên. Ký ức mùa xuân là câu chuyện tình lãng mạn giữa cô gái sv với chàng tân binh đóng quân ngoài đảo...
Xem chi tiết
Truyện ngắn ÔNG TÔI
Nhà ông tôi to và đẹp nhất nhì ở thành phố. Ông tôi là tiến sĩ, hiện là giám đốc một nhà máy lớn.
Xem chi tiết
PHÓNG SỰ: Tôi đi cà phê vườn (Tác giả Đào Quốc Thịnh)
Một buổi tối chủ nhật cuối năm, trong vai một đôi tình nhân, tôi rủ cô bạn gái đồng nghiệp nhỏ tuổi, mới từ xa tới đi cùng để thâm nhập vào lãnh địa cà phê vườn. Từ quốc lộ 51, qua một bãi đất trống thuôc địa bàn xã Tân Phước ,huyện Tân Thành, không khó khăn gì, chúng tôi đã nhận ra ngay một dãy quán cà phê vườn bởi những dây đèn xanh đỏ nhấp nháy, đan chéo nhau chằng chịt, lúc ẩn lúc hiện.
Xem chi tiết
Truyện ngắn: Quê hương!
Tôi ngước nhìn lên bầu trời xanh thẳm không một gợn mây chi chít những vì sao. Trăng treo lơ lửng trên đầu ngọn tre in đậm lên nền trời. Ánh trăng trùm lấy mái nhà và khu vườn rau xanh tốt của bà...
Xem chi tiết
7
8
9
10
11
12
13
14
15
16
Top