banner 728x90

Truyện ngắn: Anh thương binh

01/05/2025 Lượt xem: 2800

Tôi rời quân ngũ trở về quê với đôi nạng gỗ nhưng lòng vẫn rộn lên niềm vui vì đất nước, quê hương không còn nỗi ám ảnh của chiến tranh.

Vợ tôi đến với tôi trong sự tình cờ. Đó là ngày đoàn thanh niên xã tình nguyện giúp những gia đình thương binh liệt sĩ. Thấy tôi đang đứng trên đôi nạng gỗ cuốc đất, cô ấy thấy thương nên bắt chuyện. Rồi chúng tôi nên vợ, nên chồng bắt đầu từ ngày ấy.

Tôi rất thương yêu vợ. Tôi xin cho vợ vào dạy ở trường mẫu giáo của xã. Để đáp ứng yêu cầu phải có trình độ lớp 12, tôi động viên vợ đi học bổ túc ban đêm. 3 năm đối với tôi là một quãng thời gian đầy thử thách, khi con đầu lòng của chúng tôi mới 2 tuổi. Vợ tôi phải đi học ở thị trấn cách nhà cả chục cây số, lại đi học vào ban đêm, nhiều lúc thương vợ mà chẳng thể làm sao được. Đôi lúc  thấy vợ tỏ ra chán nản, tôi chỉ biết động viên, an ủi: “Cuộc sống nay khác rồi em ạ! Bất luận làm việc gì cũng vậy, không có bằng cấp, học vấn thì không thể nào làm tốt được công việc. Em hãy cố gắng lên”. Rồi vợ tôi cũng có được bằng phổ thông trung học.

Nhưng sự việc không dừng lại ở đó, thêm một lần nữa tôi phải gồng mình trên đôi nạng để động viên vợ đi học tiếp trường Cao đẳng Sư phạm mẫu giáo Trung ương ở thành phố. Nỗi vất vả, đổ mồ hôi trên từng đám ruộng và chăm chút con cái không bằng những cơn sóng lòng khi chịu đựng lời đàm tiếu của hàng xóm rằng “không biết giữ vợ ở nhà, không khéo cốc mò, cò xơi”. Nhưng tôi tin vợ, tin vào tình cảm vợ chồng chung sống bao nhiêu năm nay nên bỏ ngoài tai những lời nói đó. Hạnh phúc và sự thành công không phụ lòng những người biết hy sinh, chờ đợi. 4 năm sau, vợ tôi ra trường, tôi mừng rơi nước mắt và cảm thấy sung sướng vô cùng.

Bây giờ vợ tôi là hiệu trưởng trường mẫu giáo mầm non của xã, các con tôi đã vào đại học. Nhiều khi tôi nói đùa với vợ: “Nếu anh không là thương binh thì làm gì anh có được em và các con như hôm nay”. Vợ tôi chỉ biết ngả đầu vào vai tôi. Hạnh phúc đến với tôi thật trọn vẹn.

 

Phúc Nguyên

 

Tags:

Bài viết khác

Tạp văn: Nhật ký của tôi

Chẳng cần Giang phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình, chỉ cần thi thoảng cậu nhìn rộng ra một chút. Và thi thoảng quay lại đây chơi cùng tớ, cho vui!

Câu chuyện gia đình: Một lần thức tỉnh những cơn say

Tôi quyết định ly hôn sau gần mười ba năm chung sống. Tôi cũng từng muốn níu kéo để giữ cho các con một mái ấm toàn vẹn nhưng sức chịu đựng có hạn, tôi không thể tiếp tục được nữa…

“Riêng một góc trời”- Cảm xúc lãng du đi vào miền ký ức trong tôi

Tâm tư và cảm xúc khi cảm thụ "Riêng một góc trời' đã đi vào hồn tôi...

Truyện ngắn: Qúa khứ lung linh

Vậy mà đã 40 năm trôi qua. Khi đó Mây còn là một cô bé tiểu học người dân tộc nhút nhát. Sống giữa một vùng quê nghèo đói nhưng Mây thầm cảm ơn cuộc sống. Tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành.

Câu chuyện gia đình: Đứng giữa ngã ba đường

Hai chị em tôi chẳng biết bố mẹ mình là ai bởi hầu hết những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi này đều như vậy. Tôi chỉ được nghe kể lại rằng, bố mẹ tôi đã chết trong một tai nạn giao thông. Họ hàng chối bỏ trách nhiệm nuôi dưỡng và đã đưa hai chị em tôi vào trại trẻ mồ côi khi chúng tôi còn nhỏ xíu và từ đó cho đến nay chưa hề có một người bà con nào vào thăm hai chị em tôi cả.

Truyện ngắn: Nghĩa xưa

Sáng Chủ nhật, chiếc ô tô màu đen bóng loáng đậu xịch trước nhà tôi. Một người đàn ông dáng vẻ sang trọng, lịch lãm bước xuống, đưa tay bấm chuông.

Câu chuyện gia đình: Nếu biết vượt qua gian khó

Tôi kể chuyện này với mong muốn tất cả các bạn có thêm nghị lực sống, có thêm niềm tin vào một tương lai tốt đẹp nếu chúng ta biết vượt qua gian khó.

Truyện ngắn: Thần tượng đã chết

Đã lâu tôi không gặp nhà văn Lê Hồng Mây. Gần một năm nay, tôi cũng không thấy tên anh dưới những truyện ngắn hoặc những bài bình luận văn học đăng trên những tờ báo và các tạp chí quen thuộc. Hình như anh đang dồn sức cho những tác phẩm văn học tầm cỡ, để đời, như anh vẫn thường tâm sự.
Top