banner 728x90

Tản văn: Khói lam chiều, hương vị đồng quê

01/05/2025 Lượt xem: 2925

Khói có ở quanh ta, rất nhiều đến mức nhìn quanh đâu cũng bắt gặp. Vậy mà cơn cớ chi người ta cứ nhớ, cứ thèm một chút làn khói loang trời quê đến xao xác nỗi niềm.

Đôi khi nghe thật khó tin, giữa phố lấy đâu ra khói mà vun đầy trong mắt. Ấy là khói từ những chiếc xe tải, từ ống pô xe máy nổ rền rã trên đường. Khói luẩn quẩn từ hàng thịt xiên nướng, hàng vịt nướng vịt quay... Khói nhiều thế, vẫn gặp mỗi ngày nhưng sao chẳng thấy thân quen.

Thứ khói mà ta ngong ngóng mong chờ, nhớ nhung là thứ khói thơm lừng mùi bếp củi nơi mái nhà tranh của mẹ, là khói rơm rạ đốt đồng sau vụ mùa, khói vướng vất hương thơm mọi loại lá từ vườn. Ấy là thứ khói tinh khôi, không vướng tạp bụi đường ô nhiễm.

Khói từ bếp của mẹ chờn vờn lên chậm rãi qua từng lớp ngói tranh, quấn quýt, bịn rịn rồi mới từ từ chia vòng mà lan ra tan dần trong gió trên cao. Khói của mẹ mơ màng quện mùi thơm của mớ củi bạch đàn pha lẫn hương vị món ăn mẹ nấu. Trẻ con tan học trở về, từ xa xa vội dõi xem khói đã chấp chới nơi góc bếp của mẹ hay chưa, để biết ấm êm luôn dậy lên nơi đó đợi bước chân mình trở về.

Khói làm cay mắt người lúc ta hì hụi nhóm lửa, chu miệng lấy hơi thổi thật mạnh. Khói xộc vào mắt ướt cay xè. Thì ra tại khói hồn nhiên, tinh nghịch, muốn đùa vui hay khói muốn ta ghim nhớ trong lòng? Bởi một chiều xa quê nào đó thèm vệt khói vương vương vào mắt muốn tìm cớ mà đổ tại khói nên mắt hoe đỏ chứ chẳng phải vì nhung nhớ góc bếp bình yên của mẹ.

Tuổi thơ con gắn với những ngày quét lá trong vườn. Những đám khói un lên chất chồng, cao lớn từ đám lá bạch đàn, lá vông, keo, ổi... Hương thơm dịu dàng man mác khiến con nghiện mùi khói. Con thích vun những đám lá thành đống lớn rồi châm lửa đốt, khói thơm, sạch, an lành tựa tuổi thơ trong trẻo con đi qua. Nôn nao nhất khoảnh khắc chạm tới ngày cuối năm, con cần mẫn vun vén, quét tước, dọn dẹp trong vườn. Khói về trời tựa cuốn theo muôn nỗi muộn phiền chất chứa năm cũ thả trôi hòa tan trong gió...

Trẻ con quê nghèo lớn lên cùng đồng ruộng, nhọc nhằn chăn trâu cắt cỏ nhưng có lẽ chúng may mắn trải qua quãng thời niên thiếu nhiều kỷ niệm nơi quê hương bát ngát. Chúng chẳng lạ gì cảnh mót củ khoai, củ sắn hay xin vài củ khoai của mẹ từ nhà mang đi rồi hí húi cùng nhau nhóm lửa trên đồng nướng chia nhau. Mùi thơm của khoai sắn quện mềm mại với mùi khói rơm rạ quyến rũ vô chừng. Bao khuôn mặt lấm lem bùn đất và nhọ mà lấp lánh ánh vui trong mắt.

Đứa trẻ nào cũng lớn, cũng bỏ xứ nghèo đi tìm miền đất hứa của cuộc sống tiện nghi, bớt nhọc nhằn nơi phố. Có lúc quen với bếp gas, bếp điện hiện đại bỏ quên khói rơm quê mình. Phố chiều nay ám khói, dày đặc lớp khói mờ mịt, bít bung, mới hay từ vài huyện ngoại thành, khói đốt đồng len chân ùa vào phố. Mắt đứa trẻ đã trưởng thành cay xót vì khói nhà người hay vì thương mùa khói đốt nơi quê nhà một thuở. Rơm rạ sau vụ mùa được đốt lên, lép bép tiếng nổ của đôi hạt thóc lép còn sót lại, thơm hương. Khói ấy cùng với bùn đất đã hóa rơm rạ kia thành khói nghĩa tình thủy chung, vẫn vén vun đến phút giây cuối cùng cho đất đai xứ sở bởi thương cho người gieo hạt.

Ta chẳng thể níu giữ từng mảng khói lan chiều xa ngút ngát. Chỉ muốn được đôi lần trong năm trở về nghe khói trên gian bếp của mẹ lên thơm yêu thương mà tận hưởng mùi hương trong an bình.

Hương Lan

 

 

 

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Anh muốn vào đại học

Mùa hoa sữa năm ấy, trong thời gian tìm việc, cô, một cử nhân sư phạm vừa tốt nghiệp, nhận nhiệm vụ dạy bổ túc văn hóa cho người dân lao động. Học trò của cô phần lớn là những người lớn tuổi. Ban ngày họ làm đủ nghề kiếm sống: đạp xích lô, ba gác, bán hàng, lái xe ôm… Đứng trên bục nhìn xuống những mái đầu bù xù đang cúi sát xuống bàn, những gương mặt sạm nắng đang viết viết xóa xóa… cô thấy thương họ quá.

Tản văn: Hương bưởi tháng ba

Đã lâu tôi chưa có dịp về thăm quê. Về để được bước chân rộn rã trên con đường làng, qua cánh cổng làng trầm mặc rêu phong, qua cây đa cổ thụ sừng sững hàng trăm năm tuổi. Về để ùa vào tâm thức mình hương hoa bưởi tinh khiết, nồng nàn…

Truyện ngắn: Nghề trồng mai

Đã hơn 20 năm kể từ ngày ba dạy cho nghề trồng mai tô điểm mỗi độ xuân về, cũng ngần ấy năm, tôi chưa có được giây phút sum họp bên gia đình trong thời khắc giao thời thiêng liêng. Tết năm nay có lẽ là kỷ niệm đặc biệt nhất đối với tôi. Lòng tôi bỗng rộn lên cảm xúc khó tả khi tận hưởng cảnh gia đình tụ họp đông đủ trong đêm giao thừa - niềm hạnh phúc giản đơn mà tôi đã mong đợi suốt một thời gian dài…

Tản văn: Sắc xuân thành phố biển

Mới hôm qua, phố vẫn còn hun hút gió heo may cuối đông…, sáng nay đã rực rỡ những sắc hoa xuân như bức tranh được phết thêm những gam màu tươi mới. Những ngày đầu xuân mới, nhìn thấy sắc vàng hoa cúc nhuộm vàng cả một góc phố, màu đỏ của hoa trạng nguyên dát trên vỉa hè bỗng thấy yêu thành phố này đến lạ. Những con đường, những góc phố thân quen nay khác lạ, mọi thứ cũ kỹ dường như tan biến, thay vào đó là những hình dáng sắc màu tươi mới, tinh khôi tràn đầy sức sống!

Chợ Tết quê tôi

Cuối thu, khi những chiếc búp trên các cây mai rải rác, bóc vỏ lụa, xòe nụ trên những cành cây khúc khuỷu và trước sân các nhà trong xóm, hoa vạn thọ nở rộ trong nắng vàng, ấy là lúc những buổi chợ Tết ở quê tôi bắt đầu.

Tản văn: Rồi mùa xuân anh ấy sẽ về

Một mùa xuân mới đang về. Xuân về bằng những chồi non ứa nhựa đang cựa mình vươn lên, bằng ánh nắng vàng như trải mật trong cái lạnh se se... Trên đường ven biển tấp nập du khách, không gian cứ ngập tràn giai điệu bài hát Mùa xuân gọi của Trần Tiến: Mẹ ơi sáng nay xuân về, mẹ trông ra ngoài hiên nắng, mẹ mong đứa con xa nhà…

Khai bút, một phong tục người Việt xưa

Theo quan niệm dân gian, nội dung khai bút đầu xuân phải do người viết tự nghĩ ra, không sao chép của người khác. Đó có thể là những chữ ghi họ tên, tuổi, quê quán của người cầm bút, một vài vần thơ sáng tác ngẫu hứng... Đôi khi, đơn giản là những xúc cảm hay những kỳ vọng tốt đẹp về gia đình, bạn bè, công việc, học hành, thi cử...

Phong tục tắm lá mùi ngày Tết

Giống như nhiều gia đình khác ở làng quê Bắc Bộ, gia đình tôi vẫn giữ phong tục tắm lá mùi vào chiều 30 Tết. Năm nào cũng vậy, dù bận sắm sửa đủ thứ cho mâm cỗ đón xuân, mẹ tôi vẫn không quên mua một nắm lá mùi. Mẹ bảo, phải chọn những bó mùi già, loại đã cho ra những chùm hoa trắng li ti và quả nhỏ thì nấu nước mới thơm.
Top