Giải trí

Tản văn: Nhớ mẹ

Cuộc đời vẫn vậy, dường như phải khi chồn chân mỏi gối mới giật mình nhìn lại những gì đã qua. Phải khi có con mới thấu hiểu được ơn nghĩa sinh thành, dưỡng dục của mẹ cha. Chiều nay, nhìn dáng ai đang liêu xiêu quang gánh trên đường, lòng chợt trào lên nỗi nhớ thương mẹ vô cùng!

Tản văn: Biết ăn phở

Hồi còn chiến tranh, một lần công tác qua thành Tuyên, ghé quán phở bên đường thấy Phở Bân "bò tơ bảy món", tôi buột miệng, chẳng biết ngon không mà quảng cáo nghe rung màng nhĩ. Chủ quán Bân nghiêng tai nghe thấy, ông ghé sát tôi, buông một câu lạnh tanh: "Chú cứ ăn đi, chê một câu thì anh bê cả quán này ném xuống dòng sông Lô". Chả là quán này nằm sát mép sông Lô.

Truyện ngắn: Quà chợ quê

Ngày nhỏ, niềm vui lớn của tuổi thơ tôi là ngóng mẹ đi chợ về! Hầu như ngày nào mẹ cũng đi chợ. Đi bán vài thứ sản vật nhà nuôi, nhà trồng: buồng chuối, buồng cau, dăm con vịt, con gà hoặc mớ cà, dưa, bí, mướp… Vậy nhưng, ngày không có gì bán, mẹ vẫn cứ… đi. “Quen chân, ở nhà buồn…”, mẹ bảo. Nói vậy thôi, không bán gì thì mẹ đi mua chút thức ăn tươi về lo cơm cho cả nhà.

Tạp văn: Sâm nam

Ai đã từng sống ở những vùng đất có nhiều gò đồi miền Trung chắc chẳng lạ gì với cây sâm nam - một loài dây leo mọc ở các bụi lùm, trở thành một món ăn dân dã và đã đi vào ca dao với những lời lẽ mộc mạc nhưng chứa đầy yêu thương như câu thơ vừa được dẫn.

Tản văn: Đi tìm ký ức xưa

Anh đọc được bài báo viết về phiên chợ đồ xưa, chợt bắt gặp những điều thân quen trong những ký ức đã vẹt mòn thời gian của mình. Và cũng chẳng hiểu sao anh lại lần tìm xuống kho, lục lọi kiếm tìm rồi bần thần với những món đồ xưa tìm lại. Này cây đàn ghi-ta anh mua từ năm 1982 đã theo anh suốt một thời sôi nổi khi vào Nam theo điều động của cơ quan.

Truyện ngắn: Nơi ấy có một dòng sông

Nhà tôi ở phía lở con sông Dinh, trên miếng đất vườn của ngoại. Thuở ấy, mỗi năm, sông có ba mùa: xâm xấp nước, trơ đáy và ngập lụt. Mỗi chiều đi học về, bọn tôi thường ra ngồi trên bến hay trải chiếu dưới gốc me già để đón gió thổi hắt từ phía bên kia sông, làm dịu đi cơn nóng cháy.

Câu chuyện gia đình: Chậu hoa ngày 8/3

Hồi mới yêu nhau, chị nũng nịu ra điều kiện rằng, sau này vào những ngày lễ, anh phải mua hoa tặng chị. Lúc cưới nhau rồi, giữ lời hứa năm xưa, hễ cứ đến ngày lễ, anh lại mua hoa tặng vợ. Dần dần, bao nhiêu năm qua, ngôi nhà nhỏ của anh chị thành cả một vườn hoa, đủ loại. Có điều, con người ta cũng lạ, niềm vui và hạnh phúc cứ luôn mãi lặp lại hoài, sáo mòn, chị đâm ra chán, không còn vui thích với những món quà nhỏ như thế nữa.

Truyện ngắn: KỶ NIỆM KHÓ QUÊN

Tôi xa mái trường tiểu học, xa thầy cô giáo cũ để vào trường chuyên thành phố mang theo hình ảnh bà Còng và hương vị của những gói ô mai.

Tản văn: Những tháng năm gian khó

Sáng sớm ra phố, trong làn gió cuối đông se lạnh, nhìn những chiếc áo ấm đầy màu sắc bỗng nôn nao nhớ những mùa đông xưa bên mẹ. Ngày ấy, mùa đông như lạnh hơn bây giờ, trẻ con nhà quê đứa nào môi cũng tím tái, chỉ có nụ cười hồn nhiên thường trực trên môi.

Cuộc sống như dòng sông

Ngày xuân con én đưa thoi… Sau mấy ngày quây quần, đoàn viên trong mái ấm gia đình, hàng vạn người lại giã từ ông bà, cha mẹ, bồng bế, dắt díu nhau về nơi học tập, công tác. Bắt đầu những chuyến xe chật kín khách, những chuyến bay chậm hàng giờ, những chuyến tàu tăng cường, nối toa nặng nhọc… Thêm một cuộc chia tay để hẹn năm sau mới gặp lại.

Truyện ngắn: Món nợ ân tình

Năm đó anh đi thi đại học. Ở quê nghèo, trước khi đi thi, anh tham khảo một số chỗ ăn, chỗ ở từ thiện để không phải tốn tiền. Song, khi vào đến nơi thì những chỗ anh tham khảo đã kín người. Ngay cả các phòng trọ, nhà nghỉ, khách sạn mini gần chỗ thi cũng không còn trống. Anh phân vân, chẳng biết tính làm sao giữa nơi phố thị đông người.

Món ngon miền Tây Nam Bộ: Lẩu mắm

Được thiên nhiên ưu ái nhiều sản vật, trở thành nguồn nguyên liệu phong phú để làm nên nhiều món ngon trứ danh, miền Tây từ lâu đã nổi tiếng với món lẩu mắm, một món ăn đặc sản mang đậm nét đặc trưng của miền Tây Nam Bộ. Đặc biệt vào mùa nước nổi, lẩu mắm lại càng thơm ngon, hấp dẫn, chất lượng.

Tản văn: Biển…miền ký ức tuổi thơ tôi

Thành phố kia con có nghe mùi biển? Biển quê mình có mùi tanh nồng của mẻ cá chiều. Có vị mặn nào không phải của biển đang chảy trên hai gò má của con… Biển quê hương, con có còn nhớ?

Món canh thụt của đồng bào S'tiêng

Bình Phước là tỉnh thành có diện tích lớn nhất khu vực miền Đông Nam Bộ. Nơi đây có nền văn hóa ẩm thực vô cùng phong phú với nhiều món ăn độc đáo, lạ miệng, trong đó có món canh thụt của đồng bào S'tiêng.

Tản văn: Con dế tuổi thơ

Đã từng sống ở làng quê, mấy ai khi ra đi mà không nhớ, không mang theo những hình ảnh êm ái nơi quê nhà vào những mùa trăng? Với tôi, vầng trăng đã in đậm trong ký ức tuổi thơ, để rồi dù về sống nơi phố thị rất lâu, nhưng mỗi khi bắt gặp, lòng lại rộn lên bao nỗi nhớ.

Mì Quảng : món ăn đặc trưng của miền đất Quảng

Khi nhắc tới mì Quảng, mọi người nghĩ ngay đó là món ăn đặc trưng của miền đất Quảng Nam chưa mưa đã thấm. Dù món ăn này có mặt ở khắp các tỉnh thành của cả nước, nhưng chỉ có ăn ở Quảng Nam mới cảm nhận hết hương vị đậm đà.

Món bánh truyền thống của đồng bào dân tộc Khmer

Cũng như các dân tộc khác ở Đồng bằng sông Cửu Long, người Khmer có nhiều món bánh đặc trưng của mình, phổ biến nhất là các loại bánh ngọt. Trong đó, bánh tét có mặt gần như hầu hết trong các dịp lễ hội của người Khmer ở Đồng bằng sông Cửu Long.

Truyện ngắn: Ông già bán kẹo kéo

Ngày ấy, trẻ con không giống như bây giờ. Học sinh, đa phần học một buổi, một buổi về nhà phụ gia đình như: chăn bò, chăn vịt, mò cua bắt ốc… Trẻ con buổi sáng đi học thường nhịn đói, hoặc ăn cơm nguội, nào có tiền ăn quà vặt. Thỉnh thoảng, cha mẹ có cho vài đồng lẻ, nhưng cũng chẳng dám mua thứ gì, chỉ để dành mua sách vở.

Tạp văn: Chiều vắng

Không gian loãng ra. Tiếng của những hàng thông rì rào trong gió. Những bông sim tím bên triền dốc. Bước chân nghe cũng thật êm trên thảm lá khô. Nếu không có chú cún vàng mơ lấn quấn bên bước chân thì chiều sẽ vắng lắm.

Bàn về “Chút thơ tình của người lính biển”

Tuy đã trở thành quen thuộc như tiếng thì thầm của biển nhưng Chút thơ tình của người lính biển (nhạc Hoàng Hiệp, thơ Trần Đăng Khoa) vẫn có điều để nói. Vì không dễ gì có một tác phẩm âm nhạc đặc biệt như thế, nhất là khi biển Việt Nam đang được cả dân tộc hết lòng gìn giữ và bảo vệ.
banner 160x600
Top