banner 728x90

Tản văn: Nơi ấy cội nguồn

21/05/2025 Lượt xem: 2722

Cánh diều chao nghiêng, lượn một vòng xuống thấp, rồi lại vút lên cao như muốn khoe khoang vẻ hồn nhiên duyên dáng của vũ-điệu-diều. Chú bê non ngước mắt nhìn trời. Trong đôi mắt tròn to, ngấn nước, long lanh một mảng trời thiên thanh có dải mây trắng vắt ngang, vàng ửng. Đầu thu, đất trời vẫn còn oi nồng lửa hạ. Con đường quê xuyên ruộng tung lên từng lớp bụi xám, đỏ quạch đằng sau những bánh xe lũ lượt đi - về. Những làn bụi cứ tung lên, là là theo gió, rồi nhẹ nhàng đáp xuống, lặn biến mất tăm vào cái màu xanh bất tận, mênh mông của biển lúa đương thì con gái.

Ấu thơ trong tôi đầy những buổi chiều quê. Những buổi chiều quê vừa quen, vừa lạ - tưởng đã lùi sâu vào ký ức vậy mà vẫn khôn nguôi ám ảnh một đời. Tôi đã đi qua ngàn vạn buổi chiều, nhưng không hề có hai buổi chiều giống hệt. Cũng trời xanh, ráng vàng, mây trắng, nhưng những thanh sắc của ngày tàn chưa bao giờ trùng lặp, chưa bao giờ nhàm nhạt trong cảm thức hoa niên. Chiều quê mang một hồn quê, và cái hồn quê ấy đã nuôi dưỡng những con người chân quê - dù đi bất cứ nơi đâu vẫn khó lòng quên được cội nguồn. Cội nguồn ấy - vừa mang tính tâm linh, vừa mang màu thực thể - sẽ hiện về như một niềm an ủi khi con người lỡ bước sa cơ, chao đảo giữa chợ đời...

Chiều quê...Khi những tia nắng cuối cùng hắt lên chân trời đằng tây từng vệt dài, tím sẫm; khi tiếng chuông chùa tan vào thinh không từng hồi gióng giả; khi chú bò vàng kéo chiếc xe không lộc cộc, đủng đỉnh về làng trong tiếng rống ậm ò nhàn tản, ung dung - nhịp điệu đời, nhịp điệu thời gian dường như chậm lại. Và, tôi bất chợt nhận ra mình đang mở lòng mình để cảm nhận, lắng sâu hơi thở yên bình của khoảnh khắc ấy. Chiều quê không có chỗ cho tất bật, bon chen; không có chỗ cho toan tính, hơn thua ở đời. Khói lam trườn mình, ôm lấy những đọt tre già xơ ngọn; và một chút gió nam non mơ hồ vừa lướt nhẹ, bứt rơi dăm chiếc lá khô vàng thả xoay tít, bay bay...

Hương Lan

 

Tags:

Bài viết khác

Tạp văn: Nhật ký của tôi

Chẳng cần Giang phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình, chỉ cần thi thoảng cậu nhìn rộng ra một chút. Và thi thoảng quay lại đây chơi cùng tớ, cho vui!

Câu chuyện gia đình: Một lần thức tỉnh những cơn say

Tôi quyết định ly hôn sau gần mười ba năm chung sống. Tôi cũng từng muốn níu kéo để giữ cho các con một mái ấm toàn vẹn nhưng sức chịu đựng có hạn, tôi không thể tiếp tục được nữa…

“Riêng một góc trời”- Cảm xúc lãng du đi vào miền ký ức trong tôi

Tâm tư và cảm xúc khi cảm thụ "Riêng một góc trời' đã đi vào hồn tôi...

Truyện ngắn: Qúa khứ lung linh

Vậy mà đã 40 năm trôi qua. Khi đó Mây còn là một cô bé tiểu học người dân tộc nhút nhát. Sống giữa một vùng quê nghèo đói nhưng Mây thầm cảm ơn cuộc sống. Tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành.

Câu chuyện gia đình: Đứng giữa ngã ba đường

Hai chị em tôi chẳng biết bố mẹ mình là ai bởi hầu hết những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi này đều như vậy. Tôi chỉ được nghe kể lại rằng, bố mẹ tôi đã chết trong một tai nạn giao thông. Họ hàng chối bỏ trách nhiệm nuôi dưỡng và đã đưa hai chị em tôi vào trại trẻ mồ côi khi chúng tôi còn nhỏ xíu và từ đó cho đến nay chưa hề có một người bà con nào vào thăm hai chị em tôi cả.

Truyện ngắn: Nghĩa xưa

Sáng Chủ nhật, chiếc ô tô màu đen bóng loáng đậu xịch trước nhà tôi. Một người đàn ông dáng vẻ sang trọng, lịch lãm bước xuống, đưa tay bấm chuông.

Câu chuyện gia đình: Nếu biết vượt qua gian khó

Tôi kể chuyện này với mong muốn tất cả các bạn có thêm nghị lực sống, có thêm niềm tin vào một tương lai tốt đẹp nếu chúng ta biết vượt qua gian khó.

Truyện ngắn: Thần tượng đã chết

Đã lâu tôi không gặp nhà văn Lê Hồng Mây. Gần một năm nay, tôi cũng không thấy tên anh dưới những truyện ngắn hoặc những bài bình luận văn học đăng trên những tờ báo và các tạp chí quen thuộc. Hình như anh đang dồn sức cho những tác phẩm văn học tầm cỡ, để đời, như anh vẫn thường tâm sự.
Top