banner 728x90

Truyện ngắn: “Bão tan”

08/07/2025 Lượt xem: 2716

Đài báo ngày mai có áp thấp nhiệt đới gần bờ. Nửa đêm, chị tỉnh giấc khi gió đập vào cửa kính. Trời mưa và lạnh. Căn phòng vẫn còn đèn sáng và mùng chưa mắc, bên cạnh chị, anh nằm co như con tôm, mền đạp dưới chân. Chị kéo mền đắp cho anh. Rồi chị mắc mùng, vừa bực vừa thương.

Hồi tối, hai người giận nhau, chị bỏ đi nằm sớm rồi ngủ quên. Không biết đây là lần thứ bao nhiêu anh to tiếng với chị. Thật ra cũng chẳng có gì, chuyện anh về nhà huyên thuyên kể rồi khen ngợi một phụ nữ nào đó là chuyện cơm bữa. Vậy mà hôm nay chị đâm tức ngang, chị nhớ lâu lắm rồi chẳng bao giờ anh nói được một lời nào tương tự như lời khen đối với vợ.

Làm vợ anh đã hai mươi năm, nhưng chỉ có mấy năm đầu là chị được sống đúng như ý mình. Chị làm kế toán trưởng của một công ty lớn ở thành phố. Có chút trình độ, năng lực, hiền lành nhưng làm việc có nguyên tắc nên chị được mọi người yêu mến và nể trọng. Đến khi có đứa con đầu lòng, chị bỗng nhiên thấy ngán những con số. Nghe lời anh, chị xin nghỉ việc. Và chị trở thành cái bóng bên cạnh anh, không ai nhận ra chị kế toán trưởng năng nổ ngày nào. Chị xa lạ với những buổi tiệc chiêu đãi, những bộ quần áo đủ kiểu xếp vào tủ, phấn son cũng chẳng dùng tới. Cả năm mới có đôi lần chị đứng trước gương và bỗng thấy khó chịu với lớp phấn bôi lên mặt.

Nhưng chị chẳng có gì để tiếc nuối, công việc của anh ngày càng mỹ mãn, anh lập được nhiều thành tích và luôn chia sẻ với chị những niềm vui. Có chuyện bất bình ở đâu đó, anh về kể với chị và chị lại kiên nhẫn ngồi nghe. Chị vẫn tự hào mình là người bạn tốt của chồng và anh an tâm trút hết bao nỗi vui buồn cho vợ. Chị cảm thấy hạnh phúc khi các con ngoan ngoãn, học hành chăm chỉ, chúng là bản sao của cha mẹ, chị nhìn thấy chính mình qua sự dịu dàng của con và thường cười hài lòng khi chúng tỏ ra nóng nảy, cương trực như bố.

Mưa vẫn rơi đều đều trong đêm khuya nghe mà xốn xang cả lòng. Chị tắt đèn và nằm xuống, cố dỗ giấc ngủ. Chị vốn khó ngủ từ khi còn trẻ. Chị co mình trong chiếc mền mà vẫn không hết lạnh. Chị lần qua nằm sát vào anh cho ấm nhưng nhớ lại chuyện hồi tối, nhớ là mình đang giận anh nên lại lăn ra, quay mặt vào vách. Lòng ấm ức khiến cho chị không ngủ được. Từ ngày nghỉ việc ở cơ quan, chị về nhà mở một cửa hàng bán tạp hóa ở nhà. Gian hàng của chị giống như cái siêu thị nho nhỏ, thu nhập không bao nhiêu nhưng đó vẫn là một công việc. Chị vừa buôn bán vừa lo việc nội trợ trong nhà, những công việc không tên, không nặng nhọc nhưng cũng chiếm hầu hết thời giờ trong ngày. Khi chị buông tay để nghỉ ngơi, giải trí thì hàng xóm có nhà đã tắt đèn đi ngủ.

Chẳng có gì để phàn nàn nếu như không có những hôm chị bỗng thấy bực bội khi mình cứ loay hoay dưới bếp còn chồng thì ngồi mải mê xem ti vi. Có khi đang phải canh mấy món ăn trên bếp thì chị nghe gọi: “Em ơi! Pha cho anh ly cà phê!”. Trời ạ, lúc đó lòng cứ tức anh ách, may mà bản tính của chị không ồn ào, nếu không chắc chị đã hét toáng lên.

Chị trở mình, tay chân mỏi rã rời. Bên cạnh, anh vẫn thở đều, lúc này có bão anh cũng không biết. Chị vẫn biết anh vô tâm, ngày mai anh lại quên rằng vợ chồng vừa mới giận nhau. Chị định bụng lần này sẽ không hòa nếu anh không mở lời xin lỗi, nhất định như vậy.  

Cơn áp thấp nhiệt đới không di chuyển. Trời mưa suốt một ngày. Cả ngày nay chị không nói với anh một lời, anh hỏi gì, nói gì, chị cũng im lặng. Bữa cơm lạnh lẽo chỉ có tiếng đứa con, lâu lâu chị mới nói với con một câu. Anh làm như không biết chị giận, cứ nói đủ thứ chuyện. 

Chị lại đi ngủ sớm. Mưa cứ rả rích ngoài hiên, chị nằm nghe mưa rồi nghĩ đến đủ thứ chuyện. Anh là người cao ngạo không thể tưởng. Làm vợ anh hai mươi năm rồi, hình như chưa một lần nào anh xin lỗi vợ dù biết mình có lỗi mười mươi. Có thể là chị đã “nương tay” vì yêu anh nên càng lúc càng xem thường vợ chăng? Chưa bao giờ chị giận anh hết một ngày, chỉ đến lần này... Chị nằm xoay mặt vào vách, cố dỗ giấc ngủ. Hình như trời đang chuyển gió, chị nghe loáng thoáng bản tin cuối ngày thông báo: “Áp thấp nhiệt đới đang mạnh dần lên, có khả năng thành bão”.

Trời mưa suốt ba ngày ba đêm, tin áp thấp nhiệt đới được nhắc đi nhắc lại nghe sốt ruột nhưng anh thì chẳng có chút nào băn khoăn về cơn giận của vợ. Chị suy nghĩ lung tung, hết tức giận lại buồn bã một mình. Anh vẫn làm việc bên bàn mỗi đêm một cách vô tư. Đêm đến, mỗi người quay một hướng, chị trằn trọc còn anh vẫn ngủ ngon đến sáng.

Đêm nay, chị lại đi ngủ sớm, tự dặn lòng là không nghĩ đến anh nữa. Chị nghĩ lan man, quên cả để ý đến cơn mưa vẫn còn dai dẳng. Chị chợt giật mình vì một vòng tay ôm. Chưa hết giận chồng nên chị gạt tay anh ra. Anh lỳ lợm ôm chặt vợ và chị nghe anh thì thầm mấy chữ chị đã chờ đợi suốt hai mươi năm: “Thôi mà, anh xin lỗi”.

Chị vùi mặt vào ngực anh, không nói gì. Ngoài trời hình như mưa đã dứt. Cơn áp thấp chắc đã tan và ngày mai trời lại nắng.

Phúc Nguyên

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Anh muốn vào đại học

Mùa hoa sữa năm ấy, trong thời gian tìm việc, cô, một cử nhân sư phạm vừa tốt nghiệp, nhận nhiệm vụ dạy bổ túc văn hóa cho người dân lao động. Học trò của cô phần lớn là những người lớn tuổi. Ban ngày họ làm đủ nghề kiếm sống: đạp xích lô, ba gác, bán hàng, lái xe ôm… Đứng trên bục nhìn xuống những mái đầu bù xù đang cúi sát xuống bàn, những gương mặt sạm nắng đang viết viết xóa xóa… cô thấy thương họ quá.

Tản văn: Hương bưởi tháng ba

Đã lâu tôi chưa có dịp về thăm quê. Về để được bước chân rộn rã trên con đường làng, qua cánh cổng làng trầm mặc rêu phong, qua cây đa cổ thụ sừng sững hàng trăm năm tuổi. Về để ùa vào tâm thức mình hương hoa bưởi tinh khiết, nồng nàn…

Truyện ngắn: Nghề trồng mai

Đã hơn 20 năm kể từ ngày ba dạy cho nghề trồng mai tô điểm mỗi độ xuân về, cũng ngần ấy năm, tôi chưa có được giây phút sum họp bên gia đình trong thời khắc giao thời thiêng liêng. Tết năm nay có lẽ là kỷ niệm đặc biệt nhất đối với tôi. Lòng tôi bỗng rộn lên cảm xúc khó tả khi tận hưởng cảnh gia đình tụ họp đông đủ trong đêm giao thừa - niềm hạnh phúc giản đơn mà tôi đã mong đợi suốt một thời gian dài…

Tản văn: Sắc xuân thành phố biển

Mới hôm qua, phố vẫn còn hun hút gió heo may cuối đông…, sáng nay đã rực rỡ những sắc hoa xuân như bức tranh được phết thêm những gam màu tươi mới. Những ngày đầu xuân mới, nhìn thấy sắc vàng hoa cúc nhuộm vàng cả một góc phố, màu đỏ của hoa trạng nguyên dát trên vỉa hè bỗng thấy yêu thành phố này đến lạ. Những con đường, những góc phố thân quen nay khác lạ, mọi thứ cũ kỹ dường như tan biến, thay vào đó là những hình dáng sắc màu tươi mới, tinh khôi tràn đầy sức sống!

Chợ Tết quê tôi

Cuối thu, khi những chiếc búp trên các cây mai rải rác, bóc vỏ lụa, xòe nụ trên những cành cây khúc khuỷu và trước sân các nhà trong xóm, hoa vạn thọ nở rộ trong nắng vàng, ấy là lúc những buổi chợ Tết ở quê tôi bắt đầu.

Tản văn: Rồi mùa xuân anh ấy sẽ về

Một mùa xuân mới đang về. Xuân về bằng những chồi non ứa nhựa đang cựa mình vươn lên, bằng ánh nắng vàng như trải mật trong cái lạnh se se... Trên đường ven biển tấp nập du khách, không gian cứ ngập tràn giai điệu bài hát Mùa xuân gọi của Trần Tiến: Mẹ ơi sáng nay xuân về, mẹ trông ra ngoài hiên nắng, mẹ mong đứa con xa nhà…

Khai bút, một phong tục người Việt xưa

Theo quan niệm dân gian, nội dung khai bút đầu xuân phải do người viết tự nghĩ ra, không sao chép của người khác. Đó có thể là những chữ ghi họ tên, tuổi, quê quán của người cầm bút, một vài vần thơ sáng tác ngẫu hứng... Đôi khi, đơn giản là những xúc cảm hay những kỳ vọng tốt đẹp về gia đình, bạn bè, công việc, học hành, thi cử...

Phong tục tắm lá mùi ngày Tết

Giống như nhiều gia đình khác ở làng quê Bắc Bộ, gia đình tôi vẫn giữ phong tục tắm lá mùi vào chiều 30 Tết. Năm nào cũng vậy, dù bận sắm sửa đủ thứ cho mâm cỗ đón xuân, mẹ tôi vẫn không quên mua một nắm lá mùi. Mẹ bảo, phải chọn những bó mùi già, loại đã cho ra những chùm hoa trắng li ti và quả nhỏ thì nấu nước mới thơm.
Top