banner 728x90

Truyện ngắn: Con sẽ mãi mãi không quên

27/04/2026 Lượt xem: 2456

Người ta học chính quy, còn anh thì đi học bổ túc. Hồi ấy, ngôi trường mà anh học là mượn tạm một trường phổ thông, rất đẹp, cổ kính, trang nghiêm, bóng cây phượng che mát cả sân. Người ta đi học vào buổi sáng, còn anh đi học 6, 7 giờ tối...

Anh đi học bổ túc, không có bạn bè cùng lứa như lớp chính quy. Già có, trẻ có, đủ thành phần: từ anh sửa xe, chú đạp xích lô, đến cậu ấm con nhà giàu. Lớp học bề bộn, không hòa đồng vui vẻ, mạnh ai nấy học, kẻ đi sớm người đi muộn. Phần đông học sinh trong lớp không biết tên thầy cô giáo, ngược lại, thầy cô giáo cũng không ân cần với học sinh. Chính vì vậy, nhà trường tìm nhiều biện pháp để học sinh học tốt hơn, trong đó có việc ngăn chặn việc đi học trễ. Người thực thi quyết định của nhà trường là bác bảo vệ, người kéo cổng trường kiêm luôn “chức vụ” giữ xe, đánh trống... Năm đó, bác bảo vệ khoảng gần sáu mươi tuổi, nước da ngăm đen, dáng người hao gầy. Bác lanh lẹ, luôn hoạt bát trong công việc của mình, song rất khó tính, hễ đứa nào đi học trễ là không cho vào lớp. Mấy đứa học trò ham chơi, hút thuốc lá, tụm năm tụm ba, đàn đúm quậy phá rất ghét bác. Có nhiều đứa chơi xấu, sau khi tan học, lấy đá ném vào bác bảo vệ đang kéo cổng trường.

Tuổi thơ của anh không may mắn như người khác. Từ nhỏ anh đã mồ côi cha mẹ, phải sống với ông bà ngoại. Năm đó, anh rời xa ngoại, lên thị xã làm thuê. Ngày làm, tối anh tranh thủ đi học thêm. Công việc không ổn định, lúc anh về sớm, lúc về muộn. Một lần anh đi học trễ, bác bảo vệ không cho vào lớp học. Anh năn nỉ, tâm sự hoàn cảnh: “Tại con làm nghề thợ hồ, chiều về trễ, cơm nước tắm rửa nữa nên không kịp!...”. Bác nhìn anh từ đầu đến chân dò xét, rồi thương tình cho vào. Sau lần đó, chẳng hiểu sao, riêng anh mỗi lần đi học trễ đều được bác bảo vệ kéo cửa cho vào để kịp học.

Ngày qua ngày, anh và bác bảo vệ trở nên thân thiết với nhau. Một lần đi học sớm, anh ngồi chơi với bác và tâm sự: “Con đi làm như thế này, không có tiền, chắc con nghỉ học quá!...”. Bác chân tình động viên: “Ráng, ráng nghen con!...”. Mấy ngày sau đó, vào hôm chủ nhật trời mưa tầm tã, anh không đi làm phụ hồ, bỗng dưng thấy bác bảo vệ mặc áo mưa mỏng manh, mình mẩy ướt át, ngồi trên chiếc xe cánh én cũ kỹ, đứng trước cửa phòng trọ ọp ẹp của anh gọi: “Cháu ơi, ra đây lấy gạo và thức ăn. Nhanh lên!...”. Anh ngạc nhiên vô cùng, vội chạy ra cửa, xúc động hỏi: “Ôi, sao bác biết phòng trọ của con mà đến?”. Bác bảo: “Hôm bữa con đi học về, bác đi theo sau nên biết...”. Nói xong, bác đưa bịch gạo cho anh rồi vội vã chạy xe đi trong mưa, anh đứng nhìn theo không biết nói gì hơn.     

Còn mấy tháng nữa đến ngày thi tốt nghiệp. Lúc đó 9 giờ tối, lớp vừa tan học, bỗng dưng bác bảo vệ kêu anh ở lại. Đợi học sinh về hết, bác vào trong phòng lấy một cái bọc đưa cho anh. Thì ra đó là sách ôn thi tốt nghiệp. Anh mừng rỡ: “Làm sao bác có?”. Bác bảo:“ Hôm trước bác tìm kiếm người quen, xin!…”. Nhận được số sách, anh mừng rỡ đến rơi nước mắt, vội vã cảm ơn bác rối rít rồi chạy về phòng trọ.  

Mười mấy năm trôi qua, giờ đây anh đã có vợ có con, có việc làm ổn định ở thành phố lớn. Nhân chuyến công tác, anh đi ngang qua và nhìn vào ngôi trường cũ của mình: Vẫn cổ kính, trang nghiêm, vẫn bóng cây phượng che mát cả sân trường. Chợt nhớ đến bác bảo vệ năm nào, anh xuống xe hỏi thăm. Người bảo vệ cho biết bác đã mất.

- Hồi nào vậy anh?

- Cách đây một năm.

- Anh có biết nhà bác ở đâu không?

- Chỉ biết ông ấy chết, tôi đến thay, cũng không biết nhà ở đâu...

Anh nhớ lại ngày xưa, tốt nghiệp xong, anh một phần lo làm cật lực để kiếm miếng ăn, rồi ôn thi đại học, đi học xa, hẹn mãi, không đến thăm bác và nói lời chia tay. Giờ đây anh cũng không biết tên, nhà để đến thắp cho bác nén nhang. Anh hối hận vô cùng, giận mình sao quá vô tâm...

Anh lầm rầm nói nhỏ như nói với chính mình: Bác ơi, thế là bác đã đi rồi. Hình ảnh và lòng nhân hậu của bác con sẽ mãi mãi không quên./.

Hương Lan

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Chuyện đàn bà

Ngày nào cũng vậy, sáng sớm, khi mặt trời vừa ló dạng thì Tư Lý đã có mặt ở chợ huyện. Tư Lý làm nghề bán chuối hơn ba năm nay và anh bán hàng rất có duyên. Khách hàng hễ đã mua chuối của anh một lần là lần sau lại muốn mua tiếp. Lý do đơn giản là giá rất rẻ. Anh thường mua tận gốc và bán tận chợ. Thường thì lúc các nhánh chuối được xếp ngay ngắn cũng là lúc bà con tụ lại. Ở đây, người dân đi chợ rất sớm, họ mua bán xong còn về làm nương rẫy.

Truyện ngắn: Trở về nơi ấy đảo xa

Hành trang chỉ là chiếc ba lô trên vai, ngày đầu tiên đến đảo trông chị như một nữ thanh niên xung phong rắn rỏi, hoạt bát hơn là một cô giáo thùy mị, dịu dàng. Trường chỉ có chị và bà cai trường kiêm luôn dịch vụ lau dọn nên được bố trí ở chung phòng và luôn được mọi người chăm nom, giúp đỡ.

Trường ĐH Kinh tế Quốc dân: Đề tự luyện học kì II đọc hiểu và viết văn

Đào Quốc Thịnh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, quê ở Hưng Yên. Ông nhập ngũ tháng 4/1975, tham gia chiến dịch tổng tiến công năm 1975 và trực tiếp tham gia chiến đấu tại biên giới phía Bắc. Đào Quốc Thịnh là một nhà báo, nhà văn, hội viên Hội Nhà báo Việt Nam. Trong thời gian 30 năm cầm bút, ông có gần 50 truyện ngắn, trong đó có cả truyện viết cho thiếu nhi.

Trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn- ĐH Quốc gia TP.HCM: Đề kiểm tra giữa kỳ 2 năm 2025 - 2026 môn ngữ văn lớp 8

Đề kiểm tra giữa kỳ II môn Ngữ văn lớp 8 với nội dung phân tích thơ và truyện hiện đại

Truyện ngắn: Sự tích hoa xuyến chi

Đầu hạ, quả đồi lại được tô điểm thêm bằng những bông hoa xuyến chi bé nhỏ, tươi tắn. Những đêm trăng, trai, gái làng tôi lại ra đó hò hẹn. Anh Hòa cũng lấy hết can đảm để nói thật lòng mình với chị, rồi chị nhận lời yêu anh cũng trên quả đồi ngập đầy hoa xuyến chi. Anh kể cho chị nghe rất nhiều chuyện, từ chuyện về người mẹ đáng thương đã qua đời, chuyện người cha đã bỏ rơi anh và thằng Bin để đi theo tiếng gọi tình yêu mới, đến sự tích về hoa xuyến chi.

Truyện ngắn: Đuổi nhau

Tôi đến tìm Vũ vào cuối chiều. Ông bảo vệ già nheo mắt nhìn tôi dò hỏi. Tôi nói tên anh. Ông bảo vệ khoát tay: “Về lâu rồi! Đón con!”. Tôi thở dài. Vậy mà sáng nay, anh nhắn tin hẹn sẽ cùng tôi ra ngoại ô ăn tối. Tôi đã nhắn lại, hỏi anh ai sẽ đến trường đón con? Anh trả lời ngay, rất chắc chắn: “Vợ anh đón. Hai mẹ con về nhà ngoại. Anh sẽ có một buổi tối tự do”.

Truyện ngắn: Mai con sẽ về với mẹ

Tiếng mẹ thều thào, nặng trĩu, rời rạc như muốn nói với tôi điều gì nhưng tôi không thể nào nghe rõ. Nắng chiều chiếu qua khung cửa kính bệnh viện hắt lên khuôn mặt mẹ thứ ánh sáng vàng vọt hằn rõ vết nhăn thời gian trên đôi má gầy gò khiến lòng tôi như có triệu mũi kim châm. Tôi khóc. Khóc như chưa bao giờ được khóc bởi tôi biết mẹ sẽ không còn sống với mình nhiều thêm nữa. Mẹ ơi, con là đứa con bất hiếu...

Truyện ngắn: Bão tan

Trên hốc tường chỗ đầu hồi ngôi nhà nhỏ cuối xóm, có một cái tổ nho nhỏ của Sẻ Con. Từ khi mẹ cho ra ở riêng, cái hốc đó thành nơi đi về che mưa che nắng cho Sẻ. Hàng ngày cuộc sống của Sẻ Con cứ bình lặng trôi đi: Đón bình minh bằng những tiếng lích rích... lích rích rộn rã, lượn vài vòng cùng bạn Sẻ Nâu ra ngoài cánh đồng trước mặt, sà xuống vườn điểm tâm bằng mấy chú sâu đang lấp ló sau lá rau, cũng có khi là nhặt vài hạt trên mẹt đậu xanh của cô Thắm hong ngoài sân...
Top