banner 728x90

Bài học không thể quên

28/06/2025 Lượt xem: 2904

Cha tôi vội vàng chạy ra sân đỡ lấy gánh cỏ nặng trĩu trên vai tôi xuống, ánh mắt người đầy ái ngại và thương cảm:

Ham cắt chi nhiều dữ vậy con! Còn nhỏ, gánh nặng vậy vẹo xương còn gì?

Tôi, một cậu bé hơn mười tuổi cảm thấy người nhẹ hẳn đi khi đôi vai nóng ran không còn phải gồng lên khổ sở, dưới chiếc đòn gánh cong oằn kia, lòng hân hoan hãnh diện lắm. Cũng như bao đứa trẻ nghèo khác, tôi phải đỡ đần cha mẹ từ khi còn rất nhỏ tuổi.

Thôi con nghỉ đi, để cha mang cỏ cho bò.

Đang phe phẩy chiếc mo cau, người chưa kịp ráo mồ hôi, tôi bỗng giật thót người lên.

Tấn! Ra đây cha hỏi.

Biết có chuyện chẳng lành, tôi vội vàng chạy ra chuồng bò. Cha tôi cầm trên tay mấy quả bắp còn xanh, vẻ mặt căng thẳng. Hồn vía bay lên mây, lúc ấy tôi mới nhớ rằng mình đã để quên mấy trái bắp mới vặt trộm trong giỏ cỏ.

Ai cho con đây?

Dạ... Dạ...Tôi ấp úng.

Nói mau! Ai cho hay là con bẻ trộm?

Dạ... dạ mấy đứa, tụi nó bẻ trước, con cũng bắt chước bẻ vài trái về nướng cho em Đám ăn...

Lên giường mau!

Một trận mưa đòn xối xả đổ xuống người tôi. Cha tôi đánh như đang cố xua đuổi một cái gì ghê tởm lắm.Mãi đến khi mẹ tôi khóc van xin và nội tôi từ đầu xóm chạy về lăn xả vào ôm chặt lấy tôi, cha mới vứt cây roi xuống nền nhà.

-Nhớ suốt đời nghe con!

Và rồi ông vội vã đi ra đồng. Tôi khóc nức nở. Đau quá! Oan ức quá! Nội vừa lấy dầu xoa những vết lằn rớm máu trên người tôi vừa chửi: "Tổ cha cái thằng. Đánh con mà không biết đau lòng. Mấy trái bắp non có đáng là bao! Tội nghiệp thằng nhỏ!".

Đó là trận đòn của hơn mười năm về trước, vậy mà tôi cảm thấy rành rọt như mới hôm qua. Mỗi khi xao lòng, muốn cầm của ai một vật gì đó dù rất nhỏ, tôi chợt nhớ đến cha tôi và kịp dừng tay lại.

Đến bây giờ tôi đã hiểu, ngày ấy, bằng phương pháp sư phạm đậm đặc tính cách nông dân, người đã khắc sâu vào tâm khảm tôi một chân lý tưởng chừng như rất giản đơn: gieo hành vi - gặt thói quen, gieo thói quen - gặt nhân cách.

Lê Minh Khôi

 

Tags:

Bài viết khác

Tạp văn: Nhật ký của tôi

Chẳng cần Giang phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình, chỉ cần thi thoảng cậu nhìn rộng ra một chút. Và thi thoảng quay lại đây chơi cùng tớ, cho vui!

Câu chuyện gia đình: Một lần thức tỉnh những cơn say

Tôi quyết định ly hôn sau gần mười ba năm chung sống. Tôi cũng từng muốn níu kéo để giữ cho các con một mái ấm toàn vẹn nhưng sức chịu đựng có hạn, tôi không thể tiếp tục được nữa…

“Riêng một góc trời”- Cảm xúc lãng du đi vào miền ký ức trong tôi

Tâm tư và cảm xúc khi cảm thụ "Riêng một góc trời' đã đi vào hồn tôi...

Truyện ngắn: Qúa khứ lung linh

Vậy mà đã 40 năm trôi qua. Khi đó Mây còn là một cô bé tiểu học người dân tộc nhút nhát. Sống giữa một vùng quê nghèo đói nhưng Mây thầm cảm ơn cuộc sống. Tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành.

Câu chuyện gia đình: Đứng giữa ngã ba đường

Hai chị em tôi chẳng biết bố mẹ mình là ai bởi hầu hết những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi này đều như vậy. Tôi chỉ được nghe kể lại rằng, bố mẹ tôi đã chết trong một tai nạn giao thông. Họ hàng chối bỏ trách nhiệm nuôi dưỡng và đã đưa hai chị em tôi vào trại trẻ mồ côi khi chúng tôi còn nhỏ xíu và từ đó cho đến nay chưa hề có một người bà con nào vào thăm hai chị em tôi cả.

Truyện ngắn: Nghĩa xưa

Sáng Chủ nhật, chiếc ô tô màu đen bóng loáng đậu xịch trước nhà tôi. Một người đàn ông dáng vẻ sang trọng, lịch lãm bước xuống, đưa tay bấm chuông.

Câu chuyện gia đình: Nếu biết vượt qua gian khó

Tôi kể chuyện này với mong muốn tất cả các bạn có thêm nghị lực sống, có thêm niềm tin vào một tương lai tốt đẹp nếu chúng ta biết vượt qua gian khó.

Truyện ngắn: Thần tượng đã chết

Đã lâu tôi không gặp nhà văn Lê Hồng Mây. Gần một năm nay, tôi cũng không thấy tên anh dưới những truyện ngắn hoặc những bài bình luận văn học đăng trên những tờ báo và các tạp chí quen thuộc. Hình như anh đang dồn sức cho những tác phẩm văn học tầm cỡ, để đời, như anh vẫn thường tâm sự.
Top