banner 728x90

Truyện ngắn: Về với biển

13/08/2025 Lượt xem: 2780

Quê tôi không phải là vùng biển,. Bố mẹ tôi mất sớm, tuổi ấu thơ của tôi bị ngập chìm trong mưu sinh, kiếm sống và học hành. Không giống những đứa trẻ khác, ngày hè được bố mẹ đưa đi tắm biển, đến tận năm 18 tuổi, tôi vẫn chưa một lần ra biển, chưa được thưởng thức cái vị mặn tanh nồng của nước biển, và nhìn thấy không gian mênh mông của biển cả, những cánh buồm no gió với hương biển nồng nàn như trong những tác phẩm văn học.

Chỉ đến khi vào bộ đội, tôi mới có dịp một đôi lần hành quân lướt qua những con đường ven biển. Lúc ấy, tôi mới cảm nhận thấy biển đẹp và êm ả đến nhường nào. Thế rồi, chẳng biết tự lúc nào, những mơ ước của tôi đã  gắn liền với biển. Dự tính đầu tiên là sau khi xuất ngũ, tôi sẽ lấy vợ. Tuần trăng mật của hai vợ chồng tôi sẽ là chuyến du lịch về với biển… Song, những toan tính của tôi đã không như ý muốn. Cuộc đời với bao điều bất ngờ. Đúng vào hôm tôi khoác ba lô hết nghĩa vụ trở về nhà thì cũng là hôm người yêu tôi đi lấy chồng. Cay đắng và thất vọng, tôi quyết định quay ngược ra ga lên tàu. Đi về hướng nào tôi cũng chưa định được, nhưng có một tâm niệm không thành lời, ấy là biển... Như có một sự sắp đặt nào đấy, lên tàu, tôi ngồi chung với một chị quê ở miền biển Long Đất, tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu. Qua tìm hiểu và biết hoàn cảnh của tôi, chị rủ tôi về quê chị lập nghiệp. Chị bảo rằng, gia đình chị làm nghề cá, có xuởng chế biến cá, và sẵn sàng nhận tôi vào làm nếu tôi muốn. Thế là tôi theo chị về quê. Nhà chị xây 3 tầng ở đầu làng chài, ngay sát bến nước. Chị tên là Xuân, chồng chị là Bình. Anh chị có một cháu trai 5 tuổi tên  Thành.

Đêm đầu tiên, đúng vào đêm trăng rằm, anh Bình trải chiếu ra ngoài sân ngắm trăng và kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện về biển. Anh kể rằng: Gia đình anh khá lên được là nhờ biển. Rằng trước đây, anh cũng đã từng là bộ đội như tôi. Xuất ngũ với hai bàn tay trắng. Rồi lấy vợ. Rồi vay mượn tiền cùng mấy người trong làng chài chung vốn làm ăn, mua ghe đi biển. Đến nay, gia đình anh đã xây được nhà và mua được một chiếc ghe lớn đi biển. Như nhớ ra điều gì, anh nhìn ra biển khơi và nói:

“Cậu ra chợ mua vài con cá có khi còn phải chọn mãi, rồi chê đắt rẻ, chứ ngư dân bọn tôi phải đánh đổi cả sinh mạng mình lấy mấy con cá đó đấy. Cậu trông biển hiền vậy mà tàn nhẫn lắm”.

Anh kể tiếp, chuyện ba anh mất từ khi anh mới lên ba tuổi. Ông là một ngư dân giỏi có tiếng trong làng chài. Thế nhưng, một cơn bão đã đưa ông đi không trở lại cùng với nhiều bạn chài của ông. Giọng buồn buồn, anh nói: “Mà cũng phải thôi, đã làm nghề đi biển thì phải biết chấp nhận: Sống nhờ biển và chết về với biển”.

Tôi nhìn ra xa tít ngoài khơi. Dưới ánh trăng, biển mờ ảo xanh thẫm trải rộng ra mênh mông. Từng cơn sóng đua nhau vỗ vào bờ đá tung bọt trắng xóa, ì ầm. Phía xa, những vì sao lấp lánh, lấp lánh giăng đầy trên mặt biển. Lúc ấy, tôi bỗng nắm chặt lấy tay anh và thốt lên: “Ôi! Biển đẹp thật anh ạ !”.

Ngày hôm sau, tôi được anh đưa xuống làm việc ở xưởng chế biến cá. Công việc hàng ngày của tôi là nhặt cá và phơi khô. Mỗi buổi chiều hết giờ làm việc, tôi lại ra bến nước ngồi ngắm biển. Tôi làm thơ đăng báo và gửi gắm những nỗi niềm của mình vào những trang thơ viết về biển. Biển trong thơ của tôi thường êm ả và đượm buồn. Một năm sau, trong một cuộc thi thơ do Đoàn thanh niên Tỉnh tổ chức, tôi đoạt giải nhất. Theo nguyện vọng của tôi, Tỉnh Đoàn nhận tôi về công tác. Tôi xin phép anh chị chuyển về thành phố và cũng từ đó tôi rời xa bến nước, làng chài. Hôm tôi đi, anh chị cầm tay tôi khóc. Tôi nắm chặt tay anh chị và muốn nói rằng: “Nơi đây là quê hương thứ hai của em. Dù có đi đâu thì đứa em được anh chị cưu mang này sẽ không bao giờ quên ơn anh chị”. Nhưng lúc đó, tôi không sao nói được, nước mắt cứ chực chảy ra ngoài…

Từ đó, tôi ít có điều kiện gặp anh chị. Một hôm, tôi phấn khởi chạy về báo tin vui với anh chị là tôi được tỉnh đoàn giao cho phụ trách một dự án vay vốn của thanh niên để cải tiến trang thiết bị và đóng mới tàu cá đánh bắt xa bờ, công suất lớn. Một dự án quan trọng của tỉnh đoàn giao cho đoàn thanh niên. Nghe vậy, anh mừng lắm, bảo tôi lần sau mang dự án về cho anh xem.

Đầu tháng sau, tôi theo đoàn kiểm tra của Hội liên hiệp thanh niên tỉnh đi kiểm tra các huyện và dự định hôm nào kiểm tra huyện Long Đất sẽ kết hợp rẽ vào nhà anh và cho anh xem dự án ấy. Nhưng, đúng vào hôm dự định đi huyện Long Đất thì cơn bão ập về. Đoàn của chúng tôi phải tạm hoãn chuyến công tác. Hai ngày sau, bão tan. Chuyến đi huyện Long Đất của đoàn sau đó phải gánh thêm một nhiệm vụ là cùng với đoàn công tác xã hội huyện đi cứu trợ đồng bào bị thiệt hại do cơn bão gây ra. Vừa đặt chân đến đầu làng chài, chúng tôi đã phải chứng kiến một cảnh tượng đau thương: Cả làng chài xao xác. Tiếng kêu khóc gọi người thân, tiếng người bảo ban công việc cần làm, cần khắc phục… Tôi hốt hoảng chạy đến nhà anh Bình. Cửa khóa. Linh tính như mách bảo điều không vui, tôi chạy ra bến nước và nhận ra chị Xuân và bé Thành cùng những người phụ nữ khác đang quỳ bên bờ biển lầm rầm cầu nguyện…

Tôi lặng người nhìn chị và không muốn tin vào mắt mình. Mọi vật nhòe nhoẹt. Biển xám ngoét. Từng cơn sóng ào ào vỗ vào bờ cát cuốn theo đầy vỏ ốc, sò…

Truyện ngắn của Đào Quốc Thịnh

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Con sẽ mãi mãi không quên

Người ta học chính quy, còn anh thì đi học bổ túc. Hồi ấy, ngôi trường mà anh học là mượn tạm một trường phổ thông, rất đẹp, cổ kính, trang nghiêm, bóng cây phượng che mát cả sân. Người ta đi học vào buổi sáng, còn anh đi học 6, 7 giờ tối...

Truyện ngắn: Vô tâm

Vy về làm dâu phố thị được một năm mới nghiệm ra rằng những người đàn ông vô tâm như anh thật sướng. Vy là phụ nữ, những việc nhỏ nhặt trong gia đình từ chuyện chi tiêu, mua sắm đến cái lườm nguýt của em chồng, tiếng thở dài của mẹ chồng trong bữa cơm chiều cũng khiến cô bận lòng. Còn anh, dĩ nhiên anh luôn nghĩ mình là phái mạnh nên chỉ chú trọng, đảm đương những điều to tát.

Truyện ngắn: Đứa con của buôn làng

Chiếc xe đò lắc lư, mệt mỏi leo lên khỏi con dốc Mò O thì chết máy hẳn. Nắng trưa tháng Tư ở miền sơn cước như trút lửa. Không một chút gió. Người phụ xe kéo vạt áo lên, lau vội những giọt mồ hôi trên trán, rồi chồm người vô sàn xe lấy mớ đồ nghề cũ kỹ, chui xuống gầm cặm cụi sửa. Tuấn thở dài mệt mỏi nhìn xuống chân dốc, buông một câu như trách móc: “Kiểu này biết chừng nào về tới nơi”.

Truyện ngắn: Xa quê

Tháng 4-1975 đối với tôi chỉ là một giấc mơ, bởi khi đó tôi chỉ mới 10 tuổi. Tôi chỉ biết rằng ba tôi đã đưa cả gia đình lên tàu trong đêm rời bỏ quê hương một cách vội vã, khi đó thành phố có cả ngàn trái hỏa châu cứ liên tục bung sáng trên bầu trời. Tôi hồn nhiên đùa giỡn với những người bạn cùng lứa trên chiếc tàu chen kín người giữa đại dương mênh mông mà không biết rằng mình đang bắt đầu xa quê hương. Sau này lớn lên, tôi mới hiểu rằng đó là những chuyến vượt biên đầy máu và nước mắt.

Truyện ngắn: Đánh mất

Ngày xưa Trúc và Khang học cùng lớp ở đại học, là đôi bạn khá tâm đầu ý hợp, có nhiều dự định, kế hoạch cho tương lai khá tương đồng. Năm cuối, Khang ngỏ lời yêu Trúc. Từ tình bạn chuyển thành tình yêu thì vừa lúc cả hai ra trường.

Truyện ngắn: Sau cơn say

Giông! Những tia chớp ngoằn ngoèo sáng rực rạch nát bầu trời. Gió rít từng cơn trên những ngọn cây bạch đàn, cây cau cao vút, thổi bạt, xô ngã dậu rào. Cây cành gãy răng rắc... Từ phía Tây, làn không khí mát lạnh hăng mùi đất và tiếng ào ào của cơn mưa đầu mùa đang tràn tới...

Truyện ngắn: Người năm ấy đâu rồi

Trong mắt bạn bè, tôi là một cô gái thành đạt. Tôi có công việc tốt, có nhà riêng, dẫu chỉ là căn hộ chung cư. Tôi có cuộc sống tự do, có thể làm những gì mình muốn. Tuy vậy, đôi khi, tôi cảm thấy tất cả đều trống rỗng và vô nghĩa. Tôi tự hỏi không biết mình cần gì, đang đi tìm điều gì mà cứ loanh quanh mãi thế này. Tôi cũng mất luôn thói quen dạo phố những buổi tối thứ bảy mà cứ ngồi nhà gặm nhấm kỷ niệm.

Truyện ngắn: Ngày ấy đã qua

Trâm vẫn ngày ngày đạp xe, chở con đi chợ qua ngôi trường cũ. Đôi khi Trâm nhìn gốc phượng già, nơi Thanh hay đứng ở đó, cô nhớ lại đôi mắt của người yêu ngày ấy. Và xa xôi, bàng bạc, mơ hồ trong tận cùng sâu thẳm của lòng cô còn man mác, thoáng chút gì nhơ nhớ, đợi trông, giống như một người con gái, có lúc nào đó muốn nhìn lại tấm ảnh thời thanh xuân của mình, dù nó đã bị phai màu cùng năm tháng.
Top