banner 728x90

Truyện ngắn: Tín hiệu tình yêu

12/07/2025 Lượt xem: 2796

Trông họ giống như một cặp tình nhân mới yêu nhau. Chứ yêu lâu, người ta chẳng được tình tứ đến thế. Cách sống của cặp này khiến cho người chung quanh bình phẩm bàn tán. Có người khen, cũng có người chê. Chị Việt nói: “Anh Tưởng với chị Viên đi đâu cũng có đôi, ăn gì cũng ngồi cạnh nhau, gắp thức ăn, chăm sóc cho nhau. Họ mê nhau chớ chẳng phải vợ chồng. Tình tứ đến thế là cùng! Vợ chồng mình chỉ mong được một phần mười như thế đã mừng rồi…”. Chị Nguyệt lại nói: “Vợ chồng đầu ấp tay gối, ăn đời ở kiếp với nhau, chớ đâu phải ngày một ngày hai. Phải biết chuyển cái chữ tình thành chữ nghĩa, như thế mới bền. Ở trong phòng muốn làm gì cũng được, ra chỗ đông đúc, âu yếm với nhau như kiểu xi-nê, ai chịu được?”…

Nếu biết được cách sống của cặp vợ chồng này ở trong nhà khác thường hơn thế nữa, họ còn bàn tán đến đâu. Ai đời đã là vợ chồng, sống chung một nhà mà có khi còn viết thư cho nhau, giấu dưới gối. Nội dung thư thì tỏ lòng yêu mến, trách móc giận hờn, chẳng khác gì trẻ con. Tối trước khi đi ngủ, anh và nàng còn “good night”, chúc mộng đẹp. Sáng hôm sau chàng đi làm thì hôn vợ “bái bai”, mong sớm gặp nhau. Trưa về lại còn đón đưa trước cửa. Rồi sinh nhật, kỷ niệm ngày cưới, lễ lạc linh đình. Nhà họ không hề thiếu hoa tươi, những lời khen tặng nhau. Thời buổi khó khăn này hiếm có gia đình nào như họ.

Mọi sự đều có căn nguyên của nó. Trước tiên là điều kiện kinh tế. Nếu vợ chồng đầu tắt mặt tối thì còn hơi sức nào bỏ công làm cái chuyện tiểu thuyết như thế !?  Đằng này cô vợ nhờ hưởng khoản hồi môn lớn, cơ sở sản xuất tháng nào cũng có đồng vào, tiêu không hết, không sống phong lưu cũng uổng. Viên còn có tính nghệ sĩ, lãng mạn, nàng cố sống sao cho thật giống những nhân vật tài tử giai nhân trên phim ảnh. Thuở còn đi học, nàng đã ước mơ sau này tổ chức cuộc sống và hướng cho người bạn đời của mình ngày nào cũng vui như ngày mới cưới. Cuộc đời phải thi vị hoàn hảo như thế từ ngày đầu tiên cho đến khi tóc bạc răng long. Viên sợ nhất là thiếu tình yêu. Nàng còn sợ vợ chồng nhàm chán nhau, sự nhàm chán là kẻ thù của hạnh phúc. Muốn được thế, mỗi ngày phải là một ngày mới, phải tìm ra niềm vui mới lạ để cuộc sống luôn lấp lánh ánh sáng hạnh phúc diệu kỳ. Muốn được thế thì người bạn đời cũng phải đồng quan điểm.

Cũng may, anh Tưởng chồng nàng là người hết sức ba phải. Vợ nói gì anh cũng nghe theo. Anh lý luận: Chiều vợ lợi trăm bề, được ăn ngon mặc đẹp, việc nhà chẳng cần mó tay, cơm nước, tiền nong chi tiêu trong nhà đã có người lo. Vậy thì chống lại vợ làm gì? Cái tự ái hão huyền của thằng đàn ông ích lợi gì? Lý luận này cũng đặt trên cơ sở “tương quan lực lượng kinh tế”. Nàng giàu, anh nghèo. Cái vốn của anh chỉ là khuôn mặt điển trai với bằng kỹ sư tại chức.

Tuy thế, anh cũng có việc làm trong nhà. Anh chọn cho mình một công việc nhẹ song mang tính sáng tạo… Ấy là việc ngày ngày tìm lời tán tỉnh vợ. Không thể cứ một câu khen tặng ngày này sang ngày nọ, vậy thì chán chết. Thời gian đầu có bao nhiêu câu khen tặng hay ho anh đã phung phí hết trong mấy tháng sau lễ cưới. Vì thế, anh cũng phải động não tìm cái mới, giống như hàng ngày đổi món ăn. Cũng may Tưởng là người sáng dạ. Khi đã cạn những lời xưng tụng, anh tìm “nguồn” trong sách vở, nhất là trong mấy bộ tiểu thuyết ái tình rẻ tiền. Tưởng mở sổ tay ra chép mấy câu văn hay, học thuộc lòng, có dịp đem ra nịnh vợ. Lần này anh đã biết tiết kiệm lời khen, mỗi ngày chỉ dùng một câu, không dám phung phí như buổi đầu. Nhưng rồi nguồn này cũng cạn. Tưởng xoay qua tìm nguồn trong thơ. Cũng may mấy năm gần đây thơ tình lạm phát, anh cứ việc trích cú tầm chương, chép vào sổ tay, lâu lâu xổ ra một câu. Cái lỗ tai của Viên cũng tiến kịp với trào lưu văn nghệ hiện đại. Trình độ nàng cũng đã thưởng thức được những câu tán dương cao cấp, trừu tượng, siêu thực… Viên rất bằng lòng về người chồng có thể gọi là lý tưởng này. Những hoài bão lớn trong cuộc sống của nàng đã thành hiện thực. Chỉ còn một vấn đề, đó là chuyện phòng the. Viên còn muốn trộn lẫn chất lãng mạn vào lĩnh vực này. Nàng không thể chấp nhận chủ nghĩa thực dụng đi vào trong chốn đầy sự tế nhị này.

Làm sao để người bạn tình biết lúc nào mình đang cần. Không thể dùng lời lẽ, vì dù có văn hoa văn vẻ cách mấy cũng thành phàm tục. Theo Viên phải có một loại tín hiệu, tín hiệu hồng, tín hiệu xanh, gọi chung là tín hiệu tình yêu, để báo người phụ nữ đang sẵn sàng nở hoa kết trái, và rất cần ong bướm. Loại thông điệp mật này chỉ có hai người biết. Nghĩ mãi không ra. Mọi phát kiến lớn về khoa học thường đến do tình cờ. Ở đây cái phát kiến ra “thông điệp tình yêu” cũng xuất hiện một cách tình cờ.

Một hôm, hai vợ chồng ngồi ăn cơm trưa. Chàng thấy dưới mái tóc ngắn đen bóng cắt theo hình cánh chim sắc cạnh, có chiếc hoa tai bằng nhựa, một tấm nhựa dày màu trắng hình quả tim vỡ. Chàng cất lời khen:

- Trông thấy chiếc hoa tai tim vỡ em đeo, lòng anh thấy rạo rực…

Sự thật vì buổi trưa hôm ấy trời rất nóng, anh vừa nốc hai chai bia, chất cồn chảy rần rần trong máu nên mới có lời khen ngợi “đột xuất” này. Song lời ca ngợi ấy làm nàng cảm động. Từ đó không hẹn mà cả hai cùng chấp nhận chiếc hoa tai tim vỡ là dấu hiệu tình yêu đã tới đối với người phụ nữ lãng mạn. Mỗi lần nàng mang nó, anh hiểu ấy là nàng “bật đèn xanh” cho anh.

Phát kiến đó giải quyết một cách hết sức tế nhị cái chuyện vô cùng tế nhị giữa hai người. Nó hoàn thành trách nhiệm tốt trong một thời gian dài, kể ra cũng gần mười năm. Thế nhưng thời gian kéo theo những thay đổi. Nàng ngày càng phây phây. Trong khi ấy, sức khỏe của anh có dấu hiệu đi xuống, bắt đầu xuất hiện ở cái sơ đồ sinh lý.

Lúc này, anh thấy nàng mang hoa tai liên tục. Nhiều lần anh vờ không thấy. Nàng cố làm cho anh thấy, mỗi khi ngồi gần anh, nàng còn vén cao mai tóc lên, lúc lắc đầu để chiếc hoa tai rung rinh, gây chú ý. Làm lơ mãi cũng không được. Đôi khi anh thấy giận chiếc hoa tai mùa xuân. Anh nghĩ phải chi không có nó. Và thế là anh định ăn trộm hoa tai. Sau đó, anh nghĩ vô lý quá. Chẳng cần là Sơ-lốc-hôm cũng đoán ra thủ phạm. Có thằng ăn trộm nào vào nhà chỉ để ăn cắp chiếc hoa tai bằng nhựa rẻ tiền?

Anh chưa biết tính thế nào thì một hôm anh chở vợ đi chợ, đang đi bỗng nàng la thất thanh:

-  Ăn cướp! Cướp! Cướp! Đuổi theo nó nhanh, cái thằng mặc chiếc áo pul màu đỏ kia kìa!

Anh rồ ga đuổi theo. Chạy chỉ một đoạn, anh đã thu ngắn khoảng cách. Chỉ cần tông vào nó, cả hai đều ngã là tóm được. Anh hỏi:

-  Nó cướp cái gì?

-  Chiếc ví tay.

-  Có gì trong ấy?

-  Có tiền,

-  Nhiều không?

-  Ít thôi, nhưng có chiếc hoa tai tim vỡ!

Anh chợt mừng thầm, nghĩ nó ăn cắp đôi hoa tai là giúp mình. Đây đích thị là thằng cướp nghiệp dư. Ai đời đi cướp giật mà mặc áo đỏ rất dễ nhận ra trong đám đông. Tội nghiệp, mình tính ăn trộm đôi hoa tai thì nó đã làm giùm mình. Đang tăng tốc bỗng anh đột ngột giảm ga thắng gấp. Viên ngã nhào vào lưng anh. Nàng hét lên: “Tại sao thắng lại?”. Anh la to:

-  Chiếc xe chết tiệt, hỏng hóc rồi. Thôi, không đuổi nữa.

Anh dừng xe, thấy bóng dáng thằng ăn cắp tà tà chạy trước.

Hương Lan

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Con sẽ mãi mãi không quên

Người ta học chính quy, còn anh thì đi học bổ túc. Hồi ấy, ngôi trường mà anh học là mượn tạm một trường phổ thông, rất đẹp, cổ kính, trang nghiêm, bóng cây phượng che mát cả sân. Người ta đi học vào buổi sáng, còn anh đi học 6, 7 giờ tối...

Truyện ngắn: Vô tâm

Vy về làm dâu phố thị được một năm mới nghiệm ra rằng những người đàn ông vô tâm như anh thật sướng. Vy là phụ nữ, những việc nhỏ nhặt trong gia đình từ chuyện chi tiêu, mua sắm đến cái lườm nguýt của em chồng, tiếng thở dài của mẹ chồng trong bữa cơm chiều cũng khiến cô bận lòng. Còn anh, dĩ nhiên anh luôn nghĩ mình là phái mạnh nên chỉ chú trọng, đảm đương những điều to tát.

Truyện ngắn: Đứa con của buôn làng

Chiếc xe đò lắc lư, mệt mỏi leo lên khỏi con dốc Mò O thì chết máy hẳn. Nắng trưa tháng Tư ở miền sơn cước như trút lửa. Không một chút gió. Người phụ xe kéo vạt áo lên, lau vội những giọt mồ hôi trên trán, rồi chồm người vô sàn xe lấy mớ đồ nghề cũ kỹ, chui xuống gầm cặm cụi sửa. Tuấn thở dài mệt mỏi nhìn xuống chân dốc, buông một câu như trách móc: “Kiểu này biết chừng nào về tới nơi”.

Truyện ngắn: Xa quê

Tháng 4-1975 đối với tôi chỉ là một giấc mơ, bởi khi đó tôi chỉ mới 10 tuổi. Tôi chỉ biết rằng ba tôi đã đưa cả gia đình lên tàu trong đêm rời bỏ quê hương một cách vội vã, khi đó thành phố có cả ngàn trái hỏa châu cứ liên tục bung sáng trên bầu trời. Tôi hồn nhiên đùa giỡn với những người bạn cùng lứa trên chiếc tàu chen kín người giữa đại dương mênh mông mà không biết rằng mình đang bắt đầu xa quê hương. Sau này lớn lên, tôi mới hiểu rằng đó là những chuyến vượt biên đầy máu và nước mắt.

Truyện ngắn: Đánh mất

Ngày xưa Trúc và Khang học cùng lớp ở đại học, là đôi bạn khá tâm đầu ý hợp, có nhiều dự định, kế hoạch cho tương lai khá tương đồng. Năm cuối, Khang ngỏ lời yêu Trúc. Từ tình bạn chuyển thành tình yêu thì vừa lúc cả hai ra trường.

Truyện ngắn: Sau cơn say

Giông! Những tia chớp ngoằn ngoèo sáng rực rạch nát bầu trời. Gió rít từng cơn trên những ngọn cây bạch đàn, cây cau cao vút, thổi bạt, xô ngã dậu rào. Cây cành gãy răng rắc... Từ phía Tây, làn không khí mát lạnh hăng mùi đất và tiếng ào ào của cơn mưa đầu mùa đang tràn tới...

Truyện ngắn: Người năm ấy đâu rồi

Trong mắt bạn bè, tôi là một cô gái thành đạt. Tôi có công việc tốt, có nhà riêng, dẫu chỉ là căn hộ chung cư. Tôi có cuộc sống tự do, có thể làm những gì mình muốn. Tuy vậy, đôi khi, tôi cảm thấy tất cả đều trống rỗng và vô nghĩa. Tôi tự hỏi không biết mình cần gì, đang đi tìm điều gì mà cứ loanh quanh mãi thế này. Tôi cũng mất luôn thói quen dạo phố những buổi tối thứ bảy mà cứ ngồi nhà gặm nhấm kỷ niệm.

Truyện ngắn: Ngày ấy đã qua

Trâm vẫn ngày ngày đạp xe, chở con đi chợ qua ngôi trường cũ. Đôi khi Trâm nhìn gốc phượng già, nơi Thanh hay đứng ở đó, cô nhớ lại đôi mắt của người yêu ngày ấy. Và xa xôi, bàng bạc, mơ hồ trong tận cùng sâu thẳm của lòng cô còn man mác, thoáng chút gì nhơ nhớ, đợi trông, giống như một người con gái, có lúc nào đó muốn nhìn lại tấm ảnh thời thanh xuân của mình, dù nó đã bị phai màu cùng năm tháng.
Top