banner 728x90

Truyện ngắn: Nỗi buồn chợt tan

25/05/2025 Lượt xem: 2687

Mẹ mất khi chị 15 tuổi, cha mất sức lao động, bốn đứa em đang tuổi ăn tuổi lớn. Gánh nặng áo cơm gia đình, chị phải nghỉ học. Thời gian thấm thoát... Đã hai mươi lần giỗ mẹ. Các em giờ đứa có gia đình, đứa học đại học. Đôi khi chị nhìn ra ngõ, thấy mùa xuân đi qua không trở lại.

Anh cùng quê với chị. Anh tinh tế. Chị nhạy cảm. Hai người là bạn của nhau.

Vừa rồi, các em về thăm nhà. Nhìn các em có đôi, chị không khỏi tủi buồn. Các em đi rồi, nỗi buồn không nguôi.

Anh đến thăm chị. Nhìn chị giây lát, anh chỉ ngôi nhà mới xây rất đẹp phía trước, nói: “Nhìn ngôi nhà kia em thấy đẹp không?”. “Đẹp”. “Đẹp ở những phần nào?”. “Đẹp toàn bộ. Tường, cửa... Nói chung đẹp hết”. “Phần móng đẹp không?”. Chị cười: “Ai lại để ý đến móng nhà”. Anh trầm ngâm nhìn chị hồi lâu rồi nói: “Đúng vậy. Nhìn ngôi nhà đẹp không ai để ý đến móng nhà. Nhưng ai cũng biết móng là phần quan trọng nhất của một công trình kiến trúc. Nếu không có chân móng vững chắc thì toàn bộ công trình đẹp đẽ bên trên sẽ không có. Em có biết mỗi viên đá kết thành chân móng nghĩ gì không? Nếu muốn biết đá nghĩ gì thì em hãy đặt mình vào đá. Đá nói rằng, tuy không được chú ý, tuy bị lãng quên, nhưng đá tự hào được gánh trên mình sự đẹp đẽ được tôn vinh. Nếu đá bị tách khỏi vị trí, bỏ lăn lóc bên ngoài thì chỉ còn là vật tầm thường mất đi ý nghĩa sống”. Anh nhìn sâu vào mắt chị rồi tiếp: “Em ạ. Dù bị khuất lấp theo thời gian thì giá trị đối với cuộc sống luôn được tôn trọng...”.

Chị nhìn anh, mỉm cười. Chị hiểu vì sao anh nói vậy. Nỗi buồn chợt tan.

Hương Lan

 

 

Tags:

Bài viết khác

Tạp văn: Nhật ký của tôi

Chẳng cần Giang phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình, chỉ cần thi thoảng cậu nhìn rộng ra một chút. Và thi thoảng quay lại đây chơi cùng tớ, cho vui!

Câu chuyện gia đình: Một lần thức tỉnh những cơn say

Tôi quyết định ly hôn sau gần mười ba năm chung sống. Tôi cũng từng muốn níu kéo để giữ cho các con một mái ấm toàn vẹn nhưng sức chịu đựng có hạn, tôi không thể tiếp tục được nữa…

“Riêng một góc trời”- Cảm xúc lãng du đi vào miền ký ức trong tôi

Tâm tư và cảm xúc khi cảm thụ "Riêng một góc trời' đã đi vào hồn tôi...

Truyện ngắn: Qúa khứ lung linh

Vậy mà đã 40 năm trôi qua. Khi đó Mây còn là một cô bé tiểu học người dân tộc nhút nhát. Sống giữa một vùng quê nghèo đói nhưng Mây thầm cảm ơn cuộc sống. Tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành.

Câu chuyện gia đình: Đứng giữa ngã ba đường

Hai chị em tôi chẳng biết bố mẹ mình là ai bởi hầu hết những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi này đều như vậy. Tôi chỉ được nghe kể lại rằng, bố mẹ tôi đã chết trong một tai nạn giao thông. Họ hàng chối bỏ trách nhiệm nuôi dưỡng và đã đưa hai chị em tôi vào trại trẻ mồ côi khi chúng tôi còn nhỏ xíu và từ đó cho đến nay chưa hề có một người bà con nào vào thăm hai chị em tôi cả.

Truyện ngắn: Nghĩa xưa

Sáng Chủ nhật, chiếc ô tô màu đen bóng loáng đậu xịch trước nhà tôi. Một người đàn ông dáng vẻ sang trọng, lịch lãm bước xuống, đưa tay bấm chuông.

Câu chuyện gia đình: Nếu biết vượt qua gian khó

Tôi kể chuyện này với mong muốn tất cả các bạn có thêm nghị lực sống, có thêm niềm tin vào một tương lai tốt đẹp nếu chúng ta biết vượt qua gian khó.

Truyện ngắn: Thần tượng đã chết

Đã lâu tôi không gặp nhà văn Lê Hồng Mây. Gần một năm nay, tôi cũng không thấy tên anh dưới những truyện ngắn hoặc những bài bình luận văn học đăng trên những tờ báo và các tạp chí quen thuộc. Hình như anh đang dồn sức cho những tác phẩm văn học tầm cỡ, để đời, như anh vẫn thường tâm sự.
Top