banner 728x90

Truyện ngắn: Người thầy kính yêu

04/01/2025 Lượt xem: 2972

       

        Chúng tôi theo thầy đến thăm nhà Phong. Qua mấy ngày mưa dầm, con đường đất đỏ nhão nhoẹt và chằng chịt những vết xe cùng la liệt rác. Đi được một đoạn, thầy lại quay đầu nhắc nhở chúng tôi cẩn thận đường trơn. Chúng tôi vâng lời, cứ đi theo bước chân thầy chầm chậm, chắc chắn.

        Nhà Phong là nhà tình thương nhỏ nhắn xây từ bốn năm trước khi ba Phong bị tai nạn lao động. Mẹ Phong mất sớm, trong nhà chỉ còn hai cha con dựa dẫm vào nhau. Rồi ba Phong nằm đó, Phong chìm trong bộn bề công việc và lo toan. Có lẽ thế nên cậu muốn nghỉ học.

        Chúng tôi có năm người nhưng nhà chỉ có ba cái ghế. Phong ngượng ngùng nói: “Thầy với bạn lại giường với ba em nhé”. Thầy đưa ánh mắt trìu mến nhìn hai cha con Phong. Thầy đến vỗ nhẹ vai Phong rồi trao gói quà của lớp. “Cố lên em! Thầy cùng cả lớp luôn bên em, chia sẻ với gia đình em”. Phong không nói một lời nào, nước mắt từ từ lăn xuống. Thầy tiến về phía giường ngồi mé bên ba Phong, từ tốn giới thiệu và hỏi thăm bệnh tình của ba Phong. Ba Phong cố cười đáp lại. Ông vừa làm phẫu thuật ghép lại xương. Cú ngã giáng trời từ giàn giáo xuống khiến thân thể ông trầy trụa, sưng tấy, vài chỗ băng vết thương còn rỉ đỏ.

        Thầy nhắc đến chuyện học hành của Phong với ông. Nét mặt ông đột nhiên chuyển sắc buồn bã và nhăn nhúm. Ông đưa mắt nhìn con trai đang đứng lặng yên rồi chần chừ: “Tôi khó xử lắm nhưng biết làm sao được. Bây giờ tôi nằm đây, mọi chuyện phải trông cậy vào nó thôi. Tôi vừa làm phẫu thuật, viện phí phải vay nợ người ta”. Thấy ông cúi mặt bất lực, thầy cũng lặng lẽ. Đôi mắt thầy chấp chới nhìn về một khoảng xa, có lẽ là về tương lai của Phong - Cậu học trò giỏi giang và ba cậu - Người đang mất sức gánh vác gánh nặng mưu sinh.

      Thầy trò chúng tôi ra về trong bao nỗi phân vân. Ra tới đường lộ, thầy tập trung các bạn lại: “Các em sẽ cùng thầy giúp đỡ gia đình bạn Phong chứ? Thầy tin rằng có chúng ta tiếp sức, Phong sẽ tiếp tục tới trường”. Trăn trở của thầy khiến chúng tôi cảm phục và lay động.       

 

      Chủ nhật, chúng tôi lại đến nhà Phong. Phong đang cặm cụi cuốc đất dăm luống rau. Chúng tôi cũng vào giúp sức. Thầy nhổ từng lùm cỏ rồi nhìn chung quanh. Vườn nhà Phong rộng rãi, đất mềm, tơi xốp. Thế là thầy chụp lấy tay Phong reo lên: “Chúng ta nên tận dụng mảnh đất này trồng cà chua. Nó sẽ giúp gia đình em có thêm nguồn thu”. Phong tin và háo hức nghe lời thầy.

        Mảnh vườn được đào xới kỹ càng, chúng tôi cùng nhau thả những hạt giống hy vọng xuống đất. Những hạt mầm dần lớn lên bằng công nuôi dưỡng của thầy trò. Rồi những trái cà chua to tròn, đỏ mọng đong đưa trước mắt chúng tôi sau bao ngày kỳ vọng như những ánh lửa rực rỡ thắp lên trong lòng mỗi thầy trò. Dường như chúng tôi không chỉ thu hái cà chua mà còn gặt về cho riêng mình những hạnh phúc đơn sơ,thuần khiết. Vui nhất là Phong, nụ cười của cậu lúc này ngập tràn hạnh phúc. Cậu sẽ kiếm được một số tiền trả nợ, cậu còn có thể yên tâm đến trường thay vì ra đồng tìm xin việc làm lo tiền ăn uống hàng ngày... Biết bao điều tốt đẹp đang diễn ra trong đầu một cậu bé. Còn thầy tin vào sự kiên cường của cậu học trò. Niềm vui của thầy chỉ giản dị như thế.

       Áp lực gia đình Phong giảm bớt, kết quả học tập của cậu càng tiến bộ. Ba Phong dần hồi phục sức khỏe và có thể bắt đầu trở lại làm trụ cột gia đình. Dù thế, thầy vẫn thường xuyên lui tới thăm nom gia đình Phong. Thầy mang tặng Phong những cuốn sách mà thầy quý nhất. Trong mỗi bìa sách, thầy ghi tặng Phong một câu nói hay nào đó. Thầy muốn truyền tất cả mọi động lực cho Phong.

       Có lúc chúng tôi trách thầy thiên vị cho Phong mà nào biết thầy đã dành cho tất cả chúng tôi một món quà quý giá, đó là tình yêu thương và những bài học từ tình thương. Thầy yêu mến tất cả chúng tôi - những người học trò đầu tiên đã truyền niềm tin yêu nghề đến cho thầy. Trong cuốn sổ chia tay thực tập, thầy đã dành mỗi trang viết tâm sự gửi lại cho từng người chúng tôi. Càng đọc chúng tôi càng hiểu thêm tấm lòng thầy, càng thiết tha muốn níu giữ thầy ở lại.

      Ngày chia tay thầy chùng chình trong sự lưu luyến. Chúng tôi nhào lên ôm lấy thầy, vỡ òa nước mắt và trao tặng thầy những món quà kỷ niệm. Mắt thầy ngân ngấn, thầy đặt tay lên ngực trái, giọng thầy lạc đi nhưng trầm lắng, ấm ấp: “Các em mãi có một vị trí quan trọng ở đây. Cảm ơn các em đã giúp đỡ thầy trong thời gian qua. Chúc các em luôn vui vẻ và học tập thật tốt nhé”. Bài hát “Tạm biệt” chúng tôi cất lên nghẹn ngào.

      Đoạn ký ức về thầy như cuốn sách cất kỹ rất nhiều năm tôi không chạm tới. Hôm tôi gặp lại Phong, nó lại như mới mẻ và chúng tôi ngồi lần giở lại những trang đầu tiên. Phong giờ đây đã trở thành một nhà giáo noi gương thầy, Phong luôn mang theo mối ân tình của thầy. Đoạn đò mà thầy đưa chúng tôi qua dẫu ngắn ngủi nhưng ở đó có lắm thăng trầm, gian khó. Cảm ơn thầy đã vì chúng tôi và đưa chúng tôi đến sự trưởng thành. Chúng tôi tự hào và ấm lòng biết mấy khi gọi tên thầy: Thầy Nhân.

Hương Lan

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Nơi dấu yêu

Kéo xoẹt tấm ri-đô chắn cửa, Quyên luýnh quýnh nghiêng đầu ra ngó nắng và cả miền xanh ngằn ngặt phía trước. Xe đang lao xuống dốc. Hết con dốc này là Quyên đã chạm đến gió, đến sương, đến núi. Quẳng những bộn bề ra khỏi lòng mình, nàng quyết định ngược nắng để đến với miền cao. Cái miền nắng dữ kia cho Quyên được gì chứ? Một cánh đồng ruộm vàng lúa chín, thơm thơm? Một khoảng vườn bé tẹo, cằn cỗi để Quyên vun lên một vườn hoa biếc?

Truyện ngắn: Con sẽ mãi mãi không quên

Người ta học chính quy, còn anh thì đi học bổ túc. Hồi ấy, ngôi trường mà anh học là mượn tạm một trường phổ thông, rất đẹp, cổ kính, trang nghiêm, bóng cây phượng che mát cả sân. Người ta đi học vào buổi sáng, còn anh đi học 6, 7 giờ tối...

Truyện ngắn: Vô tâm

Vy về làm dâu phố thị được một năm mới nghiệm ra rằng những người đàn ông vô tâm như anh thật sướng. Vy là phụ nữ, những việc nhỏ nhặt trong gia đình từ chuyện chi tiêu, mua sắm đến cái lườm nguýt của em chồng, tiếng thở dài của mẹ chồng trong bữa cơm chiều cũng khiến cô bận lòng. Còn anh, dĩ nhiên anh luôn nghĩ mình là phái mạnh nên chỉ chú trọng, đảm đương những điều to tát.

Truyện ngắn: Đứa con của buôn làng

Chiếc xe đò lắc lư, mệt mỏi leo lên khỏi con dốc Mò O thì chết máy hẳn. Nắng trưa tháng Tư ở miền sơn cước như trút lửa. Không một chút gió. Người phụ xe kéo vạt áo lên, lau vội những giọt mồ hôi trên trán, rồi chồm người vô sàn xe lấy mớ đồ nghề cũ kỹ, chui xuống gầm cặm cụi sửa. Tuấn thở dài mệt mỏi nhìn xuống chân dốc, buông một câu như trách móc: “Kiểu này biết chừng nào về tới nơi”.

Truyện ngắn: Xa quê

Tháng 4-1975 đối với tôi chỉ là một giấc mơ, bởi khi đó tôi chỉ mới 10 tuổi. Tôi chỉ biết rằng ba tôi đã đưa cả gia đình lên tàu trong đêm rời bỏ quê hương một cách vội vã, khi đó thành phố có cả ngàn trái hỏa châu cứ liên tục bung sáng trên bầu trời. Tôi hồn nhiên đùa giỡn với những người bạn cùng lứa trên chiếc tàu chen kín người giữa đại dương mênh mông mà không biết rằng mình đang bắt đầu xa quê hương. Sau này lớn lên, tôi mới hiểu rằng đó là những chuyến vượt biên đầy máu và nước mắt.

Truyện ngắn: Đánh mất

Ngày xưa Trúc và Khang học cùng lớp ở đại học, là đôi bạn khá tâm đầu ý hợp, có nhiều dự định, kế hoạch cho tương lai khá tương đồng. Năm cuối, Khang ngỏ lời yêu Trúc. Từ tình bạn chuyển thành tình yêu thì vừa lúc cả hai ra trường.

Truyện ngắn: Sau cơn say

Giông! Những tia chớp ngoằn ngoèo sáng rực rạch nát bầu trời. Gió rít từng cơn trên những ngọn cây bạch đàn, cây cau cao vút, thổi bạt, xô ngã dậu rào. Cây cành gãy răng rắc... Từ phía Tây, làn không khí mát lạnh hăng mùi đất và tiếng ào ào của cơn mưa đầu mùa đang tràn tới...

Truyện ngắn: Người năm ấy đâu rồi

Trong mắt bạn bè, tôi là một cô gái thành đạt. Tôi có công việc tốt, có nhà riêng, dẫu chỉ là căn hộ chung cư. Tôi có cuộc sống tự do, có thể làm những gì mình muốn. Tuy vậy, đôi khi, tôi cảm thấy tất cả đều trống rỗng và vô nghĩa. Tôi tự hỏi không biết mình cần gì, đang đi tìm điều gì mà cứ loanh quanh mãi thế này. Tôi cũng mất luôn thói quen dạo phố những buổi tối thứ bảy mà cứ ngồi nhà gặm nhấm kỷ niệm.
Top