banner 728x90

Truyện ngắn: Ngọn nến

28/06/2025 Lượt xem: 2718

Tôi hớn hở trở về ngôi trường cũ, nơi tôi đã từng gắn bó suốt 3 năm trung học phổ thông. Cầm mảnh bằng tốt nghiệp trên tay, tôi biết điều tôi mong đợi ngày xưa giờ đây đã thành hiện thực. Có lẽ thầy tôi sẽ hài lòng vì tôi đi đúng con đường mà thầy tôi đã từng mong muốn.

Ra đón tôi không ai khác chính là thầy, người đã dạy tôi suốt ba năm trung học. thấy tôi, nước mắt thầy lăn dài trên gò má hốc hác, nhưng nụ cười hạnh phúc nở trên môi, xúc động quá tôi vội đánh trống lảng:

Thầy ơi! tóc thầy bạc quá.

Lúc nào thầy cũng có mái tóc muối tiêu, nhưng giờ muối nhiều hơn tiêu rồi – Thầy vui vẻ cười.

Hai thầy trò vừa đi vào phòng hiệu trưởng vừa nói chuyện. Ngồi xuống thầy nói ngay:

“Em uống nước đi, chắc mệt lắm hả?” Cầm ly nước trao tận tay, tôi bỗng thấy mình bé nhỏ trước thầy. Ngày ấy thầy luôn quan tâm lo lắng cho những học trò nghịch ngợm vô thức chúng tôi. Vốn là nhà giáo dạy văn, thầy từng “giáo huấn” chúng tôi không biết bao nhiêu chuyện. Buổi học nào cũng gần như bắt đầu bằng một câu chuyện kể. Thầy nói: “Học không phải để làm quan, học là để làm người. Làm người trước đã rồi hãy tính đến chuyện làm quan sau.”

Có một mẩu chuyện nhỏ mà đến giờ tôi vẫn nhớ mãi. “Ngày xưa có một nhà triệu phú rất giàu có góa vợ và có ba người con trai, tuổi đã về già ông muốn trao toàn bộ gia tài cho người con nào hiếu thảo nhất. Ông gọi ba người con lại, trao cho mỗi người một thỏi vàng và nói: “Các con hãy ra đi mua một thứ gì đó đem về lấp đầy ngôi nhà này. Nếu ai làm lấp được đầy ngôi nhà sẽ được ta giao tất cả gia tài cho.”

Ba người con ra đi. Người thứ nhất mang một bịch cỏ to về xếp nó ra phủ lên nhà, nhưng không lấp đầy được. Người thứ hai đem về một bịch bông gòn to, rồi thổi phồng lên nhưng cũng không lấp đầy được ngôi nhà. Cuối cùng người con út trở về, trên tay cầm cây đèn cầy, chàng đặt vào giữa phòng rồi thắp lên, toàn bộ căn phòng đó tràn ngập ánh sang phủ đầy. Người cha rất hài lòng và đem toàn bộ gia tài cho người con út.

Kết thúc câu chuyện, thầy lặng đi vài giây rồi tiếp “Thầy đố các em, cây nến mà người con út mang về mang ý nghĩa gì?” Chúng tôi im lặng. Để chúng tôi tranh luận đến hồi gay cấn, thầy mới phân giải. Người con út muốn nói rằng anh ta sẽ là một ngọn nến chiếu sáng cho đời, hy sinh cho đời, mặc dù ngọn nến ấy khi cháy lên thì bị mòn, nhưng vẫn luôn rực rỡ vì tỏa sáng. Thầy luôn ước gì các em sống và là những ngọn nến soi đường cho lớp đàn em sau này. Tôi hiểu ý thầy lúc đó, thầy muốn chúng tôi nối tiếp con đường giáo dục mà thầy đã đi, trở thành những người lặng lẽ thầm lặng ngay trên quê hương mình…

Em uống nước đi rồi chúng ta nói chuyện tiếp - tiếng thầy đã kéo tôi trở về thực tại.

Em cám ơn thầy.

Ngụm nước mát đem lại cho tôi sự sảng khoái. Giọng thầy vẫn đầm ấm ngọt ngào như xưa:

Thầy cám ơn em, vì em đã nối tiếp con đường thầy mong muốn.

Thầy đừng cám ơn em, chính em phải cám ơn thầy bởi vì ngọn nến của thầy ngày xưa đã soi đường cho em trở về mà.

Đôi mắt thầy sáng lên hạnh phúc. Đúng rồi chúng ta phải cám ơn ngọn nến, vì ngọn nến đã soi đường chúng ta đi. Và mỗi chúng ta hãy trở thành ngọn nến, để soi sáng cho đàn em sau này.

Hà Điểm

 

Tags:

Bài viết khác

Tạp văn: Nhật ký của tôi

Chẳng cần Giang phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình, chỉ cần thi thoảng cậu nhìn rộng ra một chút. Và thi thoảng quay lại đây chơi cùng tớ, cho vui!

Câu chuyện gia đình: Một lần thức tỉnh những cơn say

Tôi quyết định ly hôn sau gần mười ba năm chung sống. Tôi cũng từng muốn níu kéo để giữ cho các con một mái ấm toàn vẹn nhưng sức chịu đựng có hạn, tôi không thể tiếp tục được nữa…

“Riêng một góc trời”- Cảm xúc lãng du đi vào miền ký ức trong tôi

Tâm tư và cảm xúc khi cảm thụ "Riêng một góc trời' đã đi vào hồn tôi...

Truyện ngắn: Qúa khứ lung linh

Vậy mà đã 40 năm trôi qua. Khi đó Mây còn là một cô bé tiểu học người dân tộc nhút nhát. Sống giữa một vùng quê nghèo đói nhưng Mây thầm cảm ơn cuộc sống. Tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành.

Câu chuyện gia đình: Đứng giữa ngã ba đường

Hai chị em tôi chẳng biết bố mẹ mình là ai bởi hầu hết những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi này đều như vậy. Tôi chỉ được nghe kể lại rằng, bố mẹ tôi đã chết trong một tai nạn giao thông. Họ hàng chối bỏ trách nhiệm nuôi dưỡng và đã đưa hai chị em tôi vào trại trẻ mồ côi khi chúng tôi còn nhỏ xíu và từ đó cho đến nay chưa hề có một người bà con nào vào thăm hai chị em tôi cả.

Truyện ngắn: Nghĩa xưa

Sáng Chủ nhật, chiếc ô tô màu đen bóng loáng đậu xịch trước nhà tôi. Một người đàn ông dáng vẻ sang trọng, lịch lãm bước xuống, đưa tay bấm chuông.

Câu chuyện gia đình: Nếu biết vượt qua gian khó

Tôi kể chuyện này với mong muốn tất cả các bạn có thêm nghị lực sống, có thêm niềm tin vào một tương lai tốt đẹp nếu chúng ta biết vượt qua gian khó.

Truyện ngắn: Thần tượng đã chết

Đã lâu tôi không gặp nhà văn Lê Hồng Mây. Gần một năm nay, tôi cũng không thấy tên anh dưới những truyện ngắn hoặc những bài bình luận văn học đăng trên những tờ báo và các tạp chí quen thuộc. Hình như anh đang dồn sức cho những tác phẩm văn học tầm cỡ, để đời, như anh vẫn thường tâm sự.
Top