banner 728x90

Truyện ngắn: Không thể chờ đến ngày mai

10/12/2025 Lượt xem: 2577

- Thủy con hay Thủy mẹ đấy?

Chiếc võng đung đưa dừng lại, cố nheo nheo đôi mắt để nhìn cho rõ. Vừa bỏ chiếc mũ và cởi lớp khẩu trang, tôi nhe răng cười:

- Dạ! Thủy con ạ!

Tôi dìu cố vào ngồi trước hiên và bắt đầu công việc ưa thích: nhổ lông dặm ở mi mắt cho ông. Cố ngồi tựa vào cánh cửa cho vững. Tôi ngồi bệt trên sàn. Hai cái bóng cách nhau hơn nửa thế kỷ mà tựa như hai người bạn.

Ba mồ côi khi vừa tròn 2 tuổi. Bà nội tôi còn quá trẻ nên vài năm sau gởi con lại cho bố mẹ chồng rồi lặng lẽ tái giá. Ba tôi ở với ông bà nội, tức là cố của tôi. Khi tôi ra đời, một cách tự nhiên, cố dành hết tình thương cho tôi. Cũng vì thế, bao nhiêu tình yêu tôi dành hết cho cố.

Ký ức tuổi thơ bên cố là những buổi trưa trốn cha mẹ lang thang hết khu vườn này đến cánh đồi khác cùng tụi nhỏ trong xóm. Nhà cố nằm giữa đồng, đằng sau là dòng sông và trước mặt là một ngọn tháp cổ kính. Thuở bé, khung cảnh nên thơ ấy không hấp dẫn tôi bằng những thứ trái dại trong khu vườn mênh mông của cố. Hiếm khi tôi đến vườn cố bằng cửa trước. Cùng đám bạn, bọn chúng tôi thường lẻn vạch rào vào vườn với cảm giác hồi hộp như thám hiểm một vùng đất lạ. Thế nhưng, chúng tôi lại làm vỡ không gian yên ắng khi phát hiện một chùm trái chín dày đặc. Chính lúc ấy, cố xuất hiện.

Bọn trẻ lủi thật nhanh. Còn tôi, đứng như chôn chân xuống đất. Nom thấy tôi, cố cúi xuống nhìn thật kỹ, đoạn mỉm cười hỏi:

- Thủy con đấy à!

Hỏi thế thôi chứ tôi chưa trả lời, cố đã chuyển vội chiếc nón trên đầu mình sang cho tôi. Tôi theo cố vào nhà. Lon ton rảo bước, không kịp nghe cố càm ràm. Quay đầu nhìn lũ bạn đang lấp ló bên bờ rào đằng xa, tôi xua tay ra hiệu. Chờ cho ông cháu tôi vào nhà, không cần tôi nhắc, chúng đã dọn sạch sẽ chùm trái chín thơm nức lúc nãy chưa kịp vặt.

Cố tôi khó tính nhưng lại kín đáo quan tâm đến mọi người. Khi tôi xuống chơi, cố vẫn hỏi về mọi người với vẻ không mấy quan tâm nhưng đôi tai đã lãng của cố căng lên để nghe, khiến tôi phải phì cười nhắc lại câu trả lời nhiều lần. Còn ba và bà thì vẫn chăm ông hàng ngày, dù tính khí của cố nhiều khi cáu bẳn bất ngờ. Tôi chợt nhận ra, những người đã có tuổi ít khi thể hiện yêu thương bằng lời nói, nhưng hành động lại sâu và đậm vô cùng!

Tôi yêu thương cố theo cách của riêng tôi. Cố thích ăn đồ ngọt, vì thế từ cái thời buộc tóc đuôi gà, tôi đã tập tành học làm các kiểu bánh trái để trình diễn với cố. Những món sở trường của tôi như: bánh quế, bánh sôcôla, kẹo cay, thạch rau câu đã trở thành món cố yêu thích. Cố cất quà của tôi rất cẩn thận, không dám ăn nhiều, nên nhiều lần bánh trái để lâu ngày tới mức sinh mốc. Mẹ sợ cố đau bụng, lén mang vứt đi. Cố biết được lại càm ràm: “Thủy mẹ hoang phí quá. Vứt làm gì, gạt phần mốc vẫn ăn được. Mà đó là của Thủy con biếu ông đấy”. Nhìn cái dáng tần ngần tiếc nuối, nghe cái giọng thở dài buồn bã của cố, không thương không được. Mỗi lần như vậy, tôi lại ước sao cố sống thật lâu, thật khỏe mạnh để tôi có thêm nhiều ngày tháng làm thật nhiều những món mà cố ưng, để cố ăn thỏa thích… 

Khi cầm trên tay tháng lương đầu tiên, người đầu tiên tôi nghĩ đến là cố. Nhưng cố không nhận tiền tôi biếu. Cố bảo, Thủy con cứ giữ lấy mà tiêu xài. Mãi đến khi tôi nằn nì quá, cố hấp háy mắt cười, rút một tờ:
- Cố cầm một tờ làm chứng cho lòng thơm thảo của con.

Tôi mừng dụi mặt vào lòng cố, cười giòn tan.

Rồi tôi gặp anh. Không hiểu nghe tin từ đâu, cố bảo dẫn bạn trai ra mắt cố. Có lẽ, vì lo cho đứa cháu yêu nên cố thăm hỏi rất kỹ lưỡng. Sau, cố tỏ ra hài lòng với sự lựa chọn của tôi. Trước ngày cưới một tuần, ông nhờ mẹ nhắn tôi gặp cố. Tôi đến, cố ra dấu ngồi trên chiếc phản đợi. Rồi cố cẩn thận đặt vào tay tôi một xấp tiền:

- Cố không có nhiều, cố cho con ít tiền. Con muốn mua gì thì mua, thích gì mua đấy.

Tôi như chết lặng nhìn những tờ tiền đủ loại, từ 10.000 tới 50.000 đồng đã cũ kỹ được cố tích cóp hàng bao nhiêu năm tháng. Tờ này dính mủ chuối, tờ kia vương vệt bùn ao cá trong vườn… Có cả những tờ tiền làm chứng thơm thảo của tôi. Như những lần gắng làm cho tôi vui thời thơ ấu, đôi mắt cố hấp háy cười. Còn tôi, tôi ôm chầm lấy cố, mắt nhòe đi, sụt sùi.

- Nhận cho cố vui. Không nhiều đâu. Nhận đi cháu yêu!

Tôi nhẹ nhàng rút ra một tờ, nghiêm nghị nói:

- Cháu nhận đây rồi! Cháu cảm ơn cố! Cố không được dỗi đấy.

Nhưng cố không vui, cố vùng vằng… Cuối cùng, tôi đành nhận và hứa sẽ dùng tiền này để may chiếc áo dài cưới thật đẹp như ước muốn của cố. Ngày cưới tôi, cố không dự vì cảm sốt. Tôi vui với hạnh phúc lâng lâng và cũng quên khuấy đi sự vắng mặt của cố.

* * *

Tôi về làm dâu cách nhà không xa nhưng thời gian dành cho cố không còn nhiều như trước. Còn cố vẫn vậy, vẫn quan tâm, lo lắng cho Thủy con như thuở còn bé bỏng. Thỉnh thoảng, tôi có ghé thăm cố, khi mang thức ăn xuống, khi mua những thứ cố cần. Nhìn cảnh cố sống một mình giữa căn nhà nhỏ, tôi xót lắm. Nhưng biết làm thế nào khi cố nhất quyết không chịu về sống với ba mẹ tôi và cũng không muốn ở với ai với lý do muốn ở một mình cho thoải mái và gần với thiên nhiên. Tôi biết, cố sợ phiền, sợ khổ con cháu mà thôi!

Cố yếu đi theo thời gian, tôi phải dìu cố lên những bậc dốc cao. Nhưng cố vẫn vác cuốc, cầm rựa ra vườn. Cố thuê người chặt những cây già cỗi, trồng cây mới. Nhiều người can ngăn, sợ cố mệt. Những lúc như vậy, cố cười sảng khoái: “Ta trồng cho con cho cháu sau này hưởng!”.

Khu vườn càng xanh, càng sum suê thì cố lại hay nói về thế giới vĩnh hằng. Cố còn dặn tôi nhớ phải lạy trả lễ trong đám tang của cố. Lúc đầu, tôi chỉ cười vì nghĩ rằng cố lo xa. Nhưng về sau, lại đâm sợ về cái ngày ấy, cái ngày mà tôi sẽ mất cố.

Cuộc sống bộn bề cứ cuốn tôi vào vòng xoáy công việc. Dù tôi đã viết ra hẳn hoi kế hoạch những việc dành riêng cho cố - rằng tôi sẽ may một chiếc áo dài thật đẹp bằng tiền cố đã cho; sẽ chở cố đi bốc thuốc, khám mắt. Tôi sẽ, tôi sẽ… Nhưng, nhưng không thể chờ đến ngày mai, những cái ấy sẽ không bao giờ có thể thực hiện.

Tôi nhận tin cố mất đột ngột khi đang đứng lớp. Một thế giới trong tôi không dưng biến mất trong chớp mắt. Tôi vẫn biết ngày ấy sẽ phải đến. Nhưng không bao giờ nghĩ nó sẽ xộc vào tôi như thế. Trong yêu thương không tồn tại khái niệm “giá như”, cũng không có lý do cho những “chờ đợi lần lữa”! Yêu thương không trao đúng lúc thì chắc chắn nỗi ân hận đã nảy mầm ngay từ khi ấy.

Cố ơi…

Hương Lan

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Nơi dấu yêu

Kéo xoẹt tấm ri-đô chắn cửa, Quyên luýnh quýnh nghiêng đầu ra ngó nắng và cả miền xanh ngằn ngặt phía trước. Xe đang lao xuống dốc. Hết con dốc này là Quyên đã chạm đến gió, đến sương, đến núi. Quẳng những bộn bề ra khỏi lòng mình, nàng quyết định ngược nắng để đến với miền cao. Cái miền nắng dữ kia cho Quyên được gì chứ? Một cánh đồng ruộm vàng lúa chín, thơm thơm? Một khoảng vườn bé tẹo, cằn cỗi để Quyên vun lên một vườn hoa biếc?

Truyện ngắn: Con sẽ mãi mãi không quên

Người ta học chính quy, còn anh thì đi học bổ túc. Hồi ấy, ngôi trường mà anh học là mượn tạm một trường phổ thông, rất đẹp, cổ kính, trang nghiêm, bóng cây phượng che mát cả sân. Người ta đi học vào buổi sáng, còn anh đi học 6, 7 giờ tối...

Truyện ngắn: Vô tâm

Vy về làm dâu phố thị được một năm mới nghiệm ra rằng những người đàn ông vô tâm như anh thật sướng. Vy là phụ nữ, những việc nhỏ nhặt trong gia đình từ chuyện chi tiêu, mua sắm đến cái lườm nguýt của em chồng, tiếng thở dài của mẹ chồng trong bữa cơm chiều cũng khiến cô bận lòng. Còn anh, dĩ nhiên anh luôn nghĩ mình là phái mạnh nên chỉ chú trọng, đảm đương những điều to tát.

Truyện ngắn: Đứa con của buôn làng

Chiếc xe đò lắc lư, mệt mỏi leo lên khỏi con dốc Mò O thì chết máy hẳn. Nắng trưa tháng Tư ở miền sơn cước như trút lửa. Không một chút gió. Người phụ xe kéo vạt áo lên, lau vội những giọt mồ hôi trên trán, rồi chồm người vô sàn xe lấy mớ đồ nghề cũ kỹ, chui xuống gầm cặm cụi sửa. Tuấn thở dài mệt mỏi nhìn xuống chân dốc, buông một câu như trách móc: “Kiểu này biết chừng nào về tới nơi”.

Truyện ngắn: Xa quê

Tháng 4-1975 đối với tôi chỉ là một giấc mơ, bởi khi đó tôi chỉ mới 10 tuổi. Tôi chỉ biết rằng ba tôi đã đưa cả gia đình lên tàu trong đêm rời bỏ quê hương một cách vội vã, khi đó thành phố có cả ngàn trái hỏa châu cứ liên tục bung sáng trên bầu trời. Tôi hồn nhiên đùa giỡn với những người bạn cùng lứa trên chiếc tàu chen kín người giữa đại dương mênh mông mà không biết rằng mình đang bắt đầu xa quê hương. Sau này lớn lên, tôi mới hiểu rằng đó là những chuyến vượt biên đầy máu và nước mắt.

Truyện ngắn: Đánh mất

Ngày xưa Trúc và Khang học cùng lớp ở đại học, là đôi bạn khá tâm đầu ý hợp, có nhiều dự định, kế hoạch cho tương lai khá tương đồng. Năm cuối, Khang ngỏ lời yêu Trúc. Từ tình bạn chuyển thành tình yêu thì vừa lúc cả hai ra trường.

Truyện ngắn: Sau cơn say

Giông! Những tia chớp ngoằn ngoèo sáng rực rạch nát bầu trời. Gió rít từng cơn trên những ngọn cây bạch đàn, cây cau cao vút, thổi bạt, xô ngã dậu rào. Cây cành gãy răng rắc... Từ phía Tây, làn không khí mát lạnh hăng mùi đất và tiếng ào ào của cơn mưa đầu mùa đang tràn tới...

Truyện ngắn: Người năm ấy đâu rồi

Trong mắt bạn bè, tôi là một cô gái thành đạt. Tôi có công việc tốt, có nhà riêng, dẫu chỉ là căn hộ chung cư. Tôi có cuộc sống tự do, có thể làm những gì mình muốn. Tuy vậy, đôi khi, tôi cảm thấy tất cả đều trống rỗng và vô nghĩa. Tôi tự hỏi không biết mình cần gì, đang đi tìm điều gì mà cứ loanh quanh mãi thế này. Tôi cũng mất luôn thói quen dạo phố những buổi tối thứ bảy mà cứ ngồi nhà gặm nhấm kỷ niệm.
Top