banner 728x90

Truyện ngắn: Chuyện hôn nhân của má và tôi

01/12/2025 Lượt xem: 2608

Từ tòa án, chị dông xe về thẳng nhà ba má. Mới đến cổng, thấy ba má ngồi ngoài thềm, chị ào ào: “Xong hết rồi, tòa cho ly hôn, tuyên sắp nhỏ ở với con”. Thấy ba má không nói năng gì, chỉ có tiếng thở dài, chị tiếp: “Ba đừng giận, má đừng trách, tội nghiệp con. Đường hôn nhân của con ngắn quá, đâu như ba má, rộng thênh, thẳng tắp, cứ thế mà đi”. Má nhìn chị lắc đầu, vu vơ: “Thẳng đâu mà thẳng, rộng đâu mà rộng, bây”.

Chị lập gia đình được tám năm, hai đứa con một trai một gái. Nửa năm trở lại đây, nghe chị than, chắc không sống nổi với nhau nữa, chồng kiểu gì mà hết cô này yêu đến cô kia theo.

Ngày mới lấy anh, chị tự hào lắm. Anh đẹp trai, con nhà giàu, vây quanh là cả một rừng nhan sắc. Chị không xinh, được cái học giỏi, thông minh. Ngày đó, chị ví von: “Một bữa, tui đi lạc giữa rừng nhan sắc ấy, ảnh thấy tui lạ nên thương”.

Cưới nhau về, chị cấm anh không được đánh đu với họ nữa. Ai đời, có vợ rồi mà cách vài ba đêm là các cô hết tin nhắn đến gọi điện, kêu “nhớ anh”. Chị ghen lắm. Hồi đầu anh còn nghe máy, còn trả lời tin, sau đó vì thương vợ, tuyệt nhiên chẳng ngó ngàng chi đến họ. Vậy mà, cách nay nửa năm, một lần vợ chồng gây nhau, anh bỏ đi uống rượu, vô tình gặp lại cô bạn, xưa rất mê anh. Bữa đó anh ngoại tình, chị làm ầm lên, đòi chia tay chia chân. Kết quả là sáng nay đã ra đến tòa.

Chị kể sao thì má nghe vậy, chứ tính nết con gái, rồi chuyện gia đình con, sao má không cặn kẽ. Lỗi ngoại tình của anh, má biết chỉ là cái cớ kéo nhau ra tòa. Căn nguyên cũng vì con gái má học cao, giỏi giang quá thành ra ương bướng, ngang ngạnh, “ta đây” chẳng chịu nhường ai. Lỗi lầm, cái xấu của người ta là con gái đem soi dưới kính hiển vi, thấy từng tế bào. Còn điều tốt, điều hay của họ sờ sờ ngay trước mắt, con gái cứ ngó lơ. Mỗi lần má nói vậy, chị rướn cổ cãi: “Thì thua kém gì ai mà phải nhún nhường họ”… Nói đi nói lại, cuối cùng, mặt chị xìu xuống: “Cũng do trời không thương, bắt hai đứa đi một con đường sao mà lắm núi lắm vách, qua hổng đặng.

Đâu như ba má, đường hôn nhân phẳng hơn sân patanh, đến ổ gà còn không có”. Má cười: “Ừ, như sân patanh nên má trượt, má té hoài đó. Có điều trượt đâu té đâu, má với ổng đứng dậy đi tiếp đó, nhất định không buông”. Má kêu, nhiều người quan niệm sai, vợ chồng hục hặc, bỏ nhau, cứ đổ lỗi đường hôn nhân ngắn, nhiều trắc trở, than mệt, ngại đi không tới nên quay về. Không chịu đi thì sao mà tới!

Hồi ba má dắt tay vào hành trình hôn nhân, mới đi được một đoạn, gặp ngay cái hố sâu. Ba mê đánh bài, chỗ nào có sòng là sà vô. Kết quả, má tháo hết nữ trang thời con gái dành dụm, vay thêm xóm làng trả nợ thay ba. Má nhớ, có lần có ông kia, tay vác cái búa, mặt bặm trợn đứng trước nhà, hỏi: “Chồng cô đâu, hôm nay nó không trả tui nửa chỉ vàng thì biết”. Ba nép trong cửa, run bần bật. Má chạy ra, vừa khóc vừa xin khất, hứa nợ của chồng tui gánh, một tháng nữa anh cứ đến tìm tui… Qua cái hố đó xong, đường êm êm thì lại thấy ngay một bãi chông, ngọn nào ngọn nấy nhọn hoắc. Ba có bồ. Chừng người ta qua, nằm vật giữa nhà, kêu: “Một là tui đẻ ông nuôi, hai là đưa tiền để tui đi thiệt xa, không quấy rầy nữa”, má mới biết. Má khóc, nói với ba, tui đi chung với ông đến đây thôi, mình bỏ nhau chứ sống sao được nữa.

Má túm mấy bộ đồ định bỏ đi, rồi nghĩ sao lại quăng giỏ đồ vô tủ lại, chạy một mạch đến gặp người ta, dặn, chị cứ sinh con, tui nuôi được. Người ta kêu nói, chứ con cái gì, tui cần tiền, chồng chị cho rồi, mai tui theo thằng kia ra Bắc sống, không phiền vợ chồng chị nữa…

Mọi chuyện chừng nguôi nguôi, má ba lại vui vẻ. Cho đến ngày má sinh thêm đứa con gái nữa, là mình. Năm mình bốn tuổi, má kể: “Đường hôn nhân lúc đó đang thẳng, đi đang ngon, tự dưng xuất hiện một vách núi thẳng đứng. Má muốn buông, lao vào vách núi chết cho rồi, nhưng ba cứ bắt má leo lên”. Ba vốn trai trưởng, ông nội thấy má sinh toàn… vịt, bắt ba làm sao cũng phải kiếm đứa đích tôn, đặng sau này “họ Nguyễn ta” - cách ông nội hay gọi - mới duy trì được. Ba má cũng nghĩ vậy.

Nào ngờ, riết không thấy má thèm đường thèm khế, đi khám, mới biết má bị teo buồng trứng, không thể có con được nữa. Ông nội làm dữ, bắt ba bỏ má lấy vợ khác. Má khổ tâm lắm, may mà ba kiên trì, mạnh mẽ, quyết liệt, từng bước nắm tay má leo qua vách núi đó.

Kể đến đây, ba nhìn má cười hiền khô. Mình nãy giờ đứng trong nhà hóng chuyện, không dưng quệt nước mắt. Mình cũng đang lựa lúc thưa chuyện với ông bà, cuộc hôn nhân của mình có nguy cơ đổ vỡ. Chồng mình nhậu lắm, mê rượu hơn mê vợ. Bữa nào tan sở, không anh hú thì bạn hú, kéo nhau đi nhậu.

Mình chán lắm. Có lần nói với má: “Con thấy trước đường hôn nhân của con ngắn, hầm hố quá, sao đi nổi”. Má kêu: “Bậy, có cái hố đó mà to tát gì. Chồng bây hiền khô, thương quá bây làm hư”. Má dặn, vợ chồng gặp chuyện thì ngồi lại cùng bàn tính, bảo ban nhau, cố hết sức để qua. Chừng nào hết đường, đi không đặng, hẵng buông.

Truyện ngắn của Thu Hương

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Con sẽ mãi mãi không quên

Người ta học chính quy, còn anh thì đi học bổ túc. Hồi ấy, ngôi trường mà anh học là mượn tạm một trường phổ thông, rất đẹp, cổ kính, trang nghiêm, bóng cây phượng che mát cả sân. Người ta đi học vào buổi sáng, còn anh đi học 6, 7 giờ tối...

Truyện ngắn: Vô tâm

Vy về làm dâu phố thị được một năm mới nghiệm ra rằng những người đàn ông vô tâm như anh thật sướng. Vy là phụ nữ, những việc nhỏ nhặt trong gia đình từ chuyện chi tiêu, mua sắm đến cái lườm nguýt của em chồng, tiếng thở dài của mẹ chồng trong bữa cơm chiều cũng khiến cô bận lòng. Còn anh, dĩ nhiên anh luôn nghĩ mình là phái mạnh nên chỉ chú trọng, đảm đương những điều to tát.

Truyện ngắn: Đứa con của buôn làng

Chiếc xe đò lắc lư, mệt mỏi leo lên khỏi con dốc Mò O thì chết máy hẳn. Nắng trưa tháng Tư ở miền sơn cước như trút lửa. Không một chút gió. Người phụ xe kéo vạt áo lên, lau vội những giọt mồ hôi trên trán, rồi chồm người vô sàn xe lấy mớ đồ nghề cũ kỹ, chui xuống gầm cặm cụi sửa. Tuấn thở dài mệt mỏi nhìn xuống chân dốc, buông một câu như trách móc: “Kiểu này biết chừng nào về tới nơi”.

Truyện ngắn: Xa quê

Tháng 4-1975 đối với tôi chỉ là một giấc mơ, bởi khi đó tôi chỉ mới 10 tuổi. Tôi chỉ biết rằng ba tôi đã đưa cả gia đình lên tàu trong đêm rời bỏ quê hương một cách vội vã, khi đó thành phố có cả ngàn trái hỏa châu cứ liên tục bung sáng trên bầu trời. Tôi hồn nhiên đùa giỡn với những người bạn cùng lứa trên chiếc tàu chen kín người giữa đại dương mênh mông mà không biết rằng mình đang bắt đầu xa quê hương. Sau này lớn lên, tôi mới hiểu rằng đó là những chuyến vượt biên đầy máu và nước mắt.

Truyện ngắn: Đánh mất

Ngày xưa Trúc và Khang học cùng lớp ở đại học, là đôi bạn khá tâm đầu ý hợp, có nhiều dự định, kế hoạch cho tương lai khá tương đồng. Năm cuối, Khang ngỏ lời yêu Trúc. Từ tình bạn chuyển thành tình yêu thì vừa lúc cả hai ra trường.

Truyện ngắn: Sau cơn say

Giông! Những tia chớp ngoằn ngoèo sáng rực rạch nát bầu trời. Gió rít từng cơn trên những ngọn cây bạch đàn, cây cau cao vút, thổi bạt, xô ngã dậu rào. Cây cành gãy răng rắc... Từ phía Tây, làn không khí mát lạnh hăng mùi đất và tiếng ào ào của cơn mưa đầu mùa đang tràn tới...

Truyện ngắn: Người năm ấy đâu rồi

Trong mắt bạn bè, tôi là một cô gái thành đạt. Tôi có công việc tốt, có nhà riêng, dẫu chỉ là căn hộ chung cư. Tôi có cuộc sống tự do, có thể làm những gì mình muốn. Tuy vậy, đôi khi, tôi cảm thấy tất cả đều trống rỗng và vô nghĩa. Tôi tự hỏi không biết mình cần gì, đang đi tìm điều gì mà cứ loanh quanh mãi thế này. Tôi cũng mất luôn thói quen dạo phố những buổi tối thứ bảy mà cứ ngồi nhà gặm nhấm kỷ niệm.

Truyện ngắn: Ngày ấy đã qua

Trâm vẫn ngày ngày đạp xe, chở con đi chợ qua ngôi trường cũ. Đôi khi Trâm nhìn gốc phượng già, nơi Thanh hay đứng ở đó, cô nhớ lại đôi mắt của người yêu ngày ấy. Và xa xôi, bàng bạc, mơ hồ trong tận cùng sâu thẳm của lòng cô còn man mác, thoáng chút gì nhơ nhớ, đợi trông, giống như một người con gái, có lúc nào đó muốn nhìn lại tấm ảnh thời thanh xuân của mình, dù nó đã bị phai màu cùng năm tháng.
Top