banner 728x90

Truyện ngắn: Chợ nổi miền Tây

08/10/2025 Lượt xem: 2818

Tôi chia tay mối tình đầu của mình rất khó khăn. Mất Ngọc, tôi có cảm giác như mình không thể nào sống được nữa, đến nỗi tôi hình dung mình có thể xới tung cả thành phố này để tìm ra anh. Ngọc nói: “Anh sẽ không bao giờ quên trả lời tin nhắn của em”. Đúng như vậy, đôi khi là những tin nhắn vu vơ của tôi cũng đều được anh trả lời một cách cẩn trọng. Nhưng trái tim con người không phải là một lập trình máy móc để phát ra những tín hiệu quen thuộc. Cũng chiếc máy điện thoại đó, cũng những con số đó, nhưng những tin nhắn của tôi đều bị rơi vào quên lãng.

Tôi chia tay mối tình đầu của mình bằng những tin nhắn rơi vào khoảng không, bằng những cuộc gọi không hồi đáp. Tôi cũng chẳng gặp Ngọc đang hò hẹn với ai, đang uống cà phê với ai, đang chở ai ngoài phố. Nhưng tôi cũng chẳng có hơi sức để đi tìm anh. Tôi chỉ ôm trong lòng nỗi buồn mất người mình yêu dấu. Tôi nhớ mùi mồ hôi của anh, tôi quen tiếng cười của anh, quen bước chân anh đi nhẹ nhàng, quen cả thói quen của anh như hay dí nát điếu thuốc hút dở dưới gót giày, hay cắn trái ớt xiêm khi ăn phở.

Lòng đã dày đặc kỷ niệm với người thì sao không trở bệnh khi người lìa xa ta? Một tháng tôi ngã bệnh, anh không đến thăm. Một tháng tôi ngã bệnh, không có một dòng tin nhắn. Tôi hốt hoảng như thể mình bị rơi từ trên độ cao của ngọn thác đang ào ào nước chảy xuống dưới, tôi tuyệt vọng như cả bầu trời sụp đổ trước mặt mình.

Rồi tôi bình phục với cảm giác mình nhẹ nhàng như con chim vừa biết bay. Rồi cũng như tất cả những cô gái bị phụ tình khác, trái tim tôi trở nên rỗng không một cách kỳ lạ. Tôi đổi số điện thoại để tin rằng Ngọc vẫn gọi đến, vẫn nhắn tin nhưng tôi đã từ khước anh. Trái tim tôi đã đóng cửa thật sự với người đàn ông đã đẩy tôi đến tận cùng tuyệt vọng.

Mùa hè năm đó tôi xin chuyển công tác về tận Cần Thơ. Thầy Ngà, Trưởng phòng Giáo dục rất ngạc nhiên khi cầm tờ đơn của tôi: “Em đã suy nghĩ kỹ chưa? Bao nhiêu người tìm đủ mọi cách về thành phố, còn em lại xin đi?”. Tôi cười với thầy: “Cần Thơ cũng là thành phố lớn. Em thích đi xa. Em còn trẻ, em muốn thay đổi không gian sống của mình”. Cần Thơ, nơi chưa cho tôi kỷ niệm gì. Có thể tôi mới chỉ ghé đến đó một lần để cảm nhận bến Ninh Kiều buổi sáng với những cơn mưa bay hồn nhiên khi tôi theo đoàn lên thuyền thăm chợ nổi Cái Răng. Những cơn mưa bay hồn nhiên trên một nhánh sông, trong khi người dân vẫn chèo thuyền lướt trên dòng sông mời mua hàng hóa là cảm nhận của một buổi sáng rất lạ. Cũng như tôi theo đoàn vào một xóm nghèo, bắt gặp những em học trò đang học trong một ngôi trường được dựng lên bằng vách đất sét và tre nứa, nghe kể chuyện thiếu giáo viên, lòng tôi đã có chút gì đó bất an. Vậy là tôi đi. Lòng tôi nhẹ tênh sau cơn bệnh tương tư.

Và tôi gặp Nguyện. Nguyện tình nguyện về vùng sâu vùng xa dạy học bởi anh có một lời hứa. Nguyện nói: “Anh là một đứa trẻ nhà nghèo, mẹ anh không nuôi anh ăn học nổi. Chính nhờ sự giúp đỡ của nhiều vị mạnh thường quân mà anh mới thực hiện được giấc mơ của mình là trở thành thầy giáo. Anh cảm thấy mình cần có trách nhiệm dạy dỗ cho các em ở những nơi xa xôi này”. Rồi Nguyện hỏi tôi: “Nghe nói em là cô giáo thành phố, ở đó điều kiện sống tốt hơn nhiều, thế tại sao em lại vào đây?”. Tôi cười với anh, nói: “Thất tình”. Nguyện vọc tay xuống bến sông đang đầy nước: “Không tin. Em xinh gái, ăn nói ngọt ngào, em chỉ làm cho người khác thất tình chứ ai làm cho em thất tình được?”. Ừ, ai có thể làm cho tôi thất tình được. Tôi đã lẳng lặng rời bỏ tình yêu của mình sau một cơn bệnh nặng. Tôi trốn chạy tình yêu của mình bằng cách đến nơi này.

Lúc đầu có thể là trốn chạy, nhưng sao giờ đây tôi yêu xóm nhỏ tôi đang sống đến dường nào. Vậy mà đã ba năm tôi ở chốn này. Ba năm cho tôi quen mùa nước nổi ngập khắp các cánh đồng, những con cá linh từ Biển Hồ theo sông ra biển trở thành nguồn lợi cho người dân. Ba năm tôi quen vào mùa bông điên điển, loại hoa vàng cánh nhỏ trở thành thức ăn cho nhiều món lạ. Tôi quen lênh đênh trên sông với những chiếc thuyền nhỏ, quen đi cầu khỉ, quen cả cách đi bắt cá hoặc cách đi ăn đám giỗ. Nguyện nói: “Người miền Nam có tật đáng yêu là nói sao làm vậy. Họ mời ăn đám giỗ là họ quý mình”.

Làm cô giáo ở một làng nghèo tưởng rằng tôi sẽ thiếu thốn trăm bề, nhưng tôi khám phá rằng mình trở nên giàu có hơn những ngày ở thành phố. Gạo hết, phụ huynh đem tới, sáng thức dậy đã có xâu cá, bó rau hay thứ gì đó mang tới. Mái nhà mới bị nước mưa nhỏ long tong đã có người tới lợp. Tôi thích đi dạo sông ư, có học trò chuẩn bị sẵn thuyền cho cô. Cứ thế, tôi nhận ân tình sâu nặng của người dân nơi tôi ở. Tôi cảm thấy mình nhỏ bé hơn nhiều so với người dân miền quê tôi chọn để trốn chạy một mối tình tan vỡ. Tôi ở lại, tôi không định rời xa chốn này, bởi còn có một người đàn ông đang dần dần làm cho trái tim tôi nghiêng về: Nguyện. Nguyện không giàu có, anh cũng chẳng đẹp trai. Nhưng nghiêng mắt nhìn hay nhắm mắt lại nhìn, tôi nhận thấy ở nơi anh một trái tim nồng cháy và vì người khác.

Chủ nhật, Nguyện gợi ý tôi và anh cùng đi chợ nổi. Tôi trả lời anh rất vui: “Tại sao không?”. Cả ba năm trời dạy học chung với nhau, đó là lần đầu tiên tôi và anh “đi chơi riêng”. Chợ nổi trong ánh nắng mai đẹp hơn lần tôi đi trong cơn mưa. Những chiếc thuyền chở ngập trái cây dạo chợ với nhiều gam màu vô cùng đẹp mắt. Nguyện gọi một chiếc thuyền bán cà phê, kêu hai ly. Uống cà phê trên sông nước cũng là cảm giác. Nguyện mua đủ loại trái cây làm quà cho chuyến đi chợ. Nói chung là tôi rất vui. Hai đứa trở về với những túi xách, Nguyện giành xách hết: “Anh là đàn ông, phải mang thay phụ nữ”. Anh hồn nhiên nói.

Trong nắng lóa đầu ngày, một cậu học trò níu tay tôi: “Cô ơi, cô có khách”. Tôi chưa kịp nói gì thì Ngọc hiện ra trước mặt tôi. Tôi đã từng yêu Ngọc và từng đau vùi cả tháng trời vì Ngọc. Chắc tôi sẽ mừng vì ba năm trời xa lạ anh vẫn còn nhớ, tìm tới nơi tôi trốn tránh, ngỏ lời xin lỗi và dự định đưa tôi về thành phố. Nhưng tôi đã tiễn Ngọc ra bến tàu như tiễn một người khách ghé thăm bình thường: “Em sẽ lấy chồng. Anh thấy đó, anh ấy và em vừa đi chợ nổi về”.

Hương Lan

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Con sẽ mãi mãi không quên

Người ta học chính quy, còn anh thì đi học bổ túc. Hồi ấy, ngôi trường mà anh học là mượn tạm một trường phổ thông, rất đẹp, cổ kính, trang nghiêm, bóng cây phượng che mát cả sân. Người ta đi học vào buổi sáng, còn anh đi học 6, 7 giờ tối...

Truyện ngắn: Vô tâm

Vy về làm dâu phố thị được một năm mới nghiệm ra rằng những người đàn ông vô tâm như anh thật sướng. Vy là phụ nữ, những việc nhỏ nhặt trong gia đình từ chuyện chi tiêu, mua sắm đến cái lườm nguýt của em chồng, tiếng thở dài của mẹ chồng trong bữa cơm chiều cũng khiến cô bận lòng. Còn anh, dĩ nhiên anh luôn nghĩ mình là phái mạnh nên chỉ chú trọng, đảm đương những điều to tát.

Truyện ngắn: Đứa con của buôn làng

Chiếc xe đò lắc lư, mệt mỏi leo lên khỏi con dốc Mò O thì chết máy hẳn. Nắng trưa tháng Tư ở miền sơn cước như trút lửa. Không một chút gió. Người phụ xe kéo vạt áo lên, lau vội những giọt mồ hôi trên trán, rồi chồm người vô sàn xe lấy mớ đồ nghề cũ kỹ, chui xuống gầm cặm cụi sửa. Tuấn thở dài mệt mỏi nhìn xuống chân dốc, buông một câu như trách móc: “Kiểu này biết chừng nào về tới nơi”.

Truyện ngắn: Xa quê

Tháng 4-1975 đối với tôi chỉ là một giấc mơ, bởi khi đó tôi chỉ mới 10 tuổi. Tôi chỉ biết rằng ba tôi đã đưa cả gia đình lên tàu trong đêm rời bỏ quê hương một cách vội vã, khi đó thành phố có cả ngàn trái hỏa châu cứ liên tục bung sáng trên bầu trời. Tôi hồn nhiên đùa giỡn với những người bạn cùng lứa trên chiếc tàu chen kín người giữa đại dương mênh mông mà không biết rằng mình đang bắt đầu xa quê hương. Sau này lớn lên, tôi mới hiểu rằng đó là những chuyến vượt biên đầy máu và nước mắt.

Truyện ngắn: Đánh mất

Ngày xưa Trúc và Khang học cùng lớp ở đại học, là đôi bạn khá tâm đầu ý hợp, có nhiều dự định, kế hoạch cho tương lai khá tương đồng. Năm cuối, Khang ngỏ lời yêu Trúc. Từ tình bạn chuyển thành tình yêu thì vừa lúc cả hai ra trường.

Truyện ngắn: Sau cơn say

Giông! Những tia chớp ngoằn ngoèo sáng rực rạch nát bầu trời. Gió rít từng cơn trên những ngọn cây bạch đàn, cây cau cao vút, thổi bạt, xô ngã dậu rào. Cây cành gãy răng rắc... Từ phía Tây, làn không khí mát lạnh hăng mùi đất và tiếng ào ào của cơn mưa đầu mùa đang tràn tới...

Truyện ngắn: Người năm ấy đâu rồi

Trong mắt bạn bè, tôi là một cô gái thành đạt. Tôi có công việc tốt, có nhà riêng, dẫu chỉ là căn hộ chung cư. Tôi có cuộc sống tự do, có thể làm những gì mình muốn. Tuy vậy, đôi khi, tôi cảm thấy tất cả đều trống rỗng và vô nghĩa. Tôi tự hỏi không biết mình cần gì, đang đi tìm điều gì mà cứ loanh quanh mãi thế này. Tôi cũng mất luôn thói quen dạo phố những buổi tối thứ bảy mà cứ ngồi nhà gặm nhấm kỷ niệm.

Truyện ngắn: Ngày ấy đã qua

Trâm vẫn ngày ngày đạp xe, chở con đi chợ qua ngôi trường cũ. Đôi khi Trâm nhìn gốc phượng già, nơi Thanh hay đứng ở đó, cô nhớ lại đôi mắt của người yêu ngày ấy. Và xa xôi, bàng bạc, mơ hồ trong tận cùng sâu thẳm của lòng cô còn man mác, thoáng chút gì nhơ nhớ, đợi trông, giống như một người con gái, có lúc nào đó muốn nhìn lại tấm ảnh thời thanh xuân của mình, dù nó đã bị phai màu cùng năm tháng.
Top