banner 728x90

Truyện ngắn: Xuân này em sẽ lấy chồng

10/07/2025 Lượt xem: 2775

Chiều nào đi làm về Diệp cũng dừng lại con kênh trong xanh trước nhà, hưởng thụ khoảng không gian trong veo ấy. Diệp vào thành phố đã 7 năm rồi, tốt nghiệp xong cô ở lại thành phố với lời hẹn cùng ba mẹ bao giờ hoàn thành những dự định của mình sẽ trở về. Và cứ thế, công việc đã giữ Diệp ở lại thành phố.

Diệp yêu công việc của mình, yêu những gì mình đang có. Diệp làm việc say mê nhưng những ngày cuối tuần cô đều biết tự thưởng cho mình những khoảng thư giãn. Những ngày Chủ nhật, cô hay đến một quán ăn nằm cuối một con hẻm nhỏ, chọn cái bàn ở trong góc sát bên thác nước nhỏ. Ở đó có một cây sa kê cao lớn vươn những cành khỏe mạnh với những chiếc lá to chẻ góc thật đẹp. Diệp thích ngồi ở đó trong không gian tĩnh lặng, lắng nghe tiếng nhạc không lời nhẹ như thoảng qua…

Nhưng điều Diệp không nhìn thấy được là ở chính cái quán dễ thương ấy cô đã quen một người. Buổi sáng hôm ấy trời xanh và nắng vàng, Diệp vẫn ngồi ở cái bàn quen thuộc nhìn ngắm những chiếc nón lá nhỏ mới được treo tòng teng trên mấy nhánh cây sa kê. Khi cô định khởi động chiếc laptop mang theo thì một anh chàng đặt chiếc laptop của mình xuống bàn và lịch sự xin phép được dùng cái ổ cắm điện để sạc pin. Diệp hơi khó chịu nhưng vẫn nhẹ gật đầu.

Diệp còn gặp lại chàng trai ấy nhiều lần ở chỗ nhà hàng ấy vào những ngày Chủ nhật, đơn giản là mỉm cười chào xã giao rồi quên. Một hôm, Diệp vừa ngồi xuống ghế đã thấy anh ta bước đến.

- Xin lỗi, tôi có thể ngồi cùng bàn với cô không?

Diệp nhìn những chiếc bàn trống chung quanh nhưng cô chưa kịp nói gì thì chàng trai đã chặn lời:

- Không phải hết bàn mà là tôi thích được ngồi cùng cô.

- Nhưng tôi không ăn được khi ngồi cùng người lạ.

- Mình quen nhau lâu rồi mà.

- Tôi đâu có quen anh...

- Em tên là Diệp Anh, giám đốc sale của công ty…

Diệp mở to mắt nhìn anh và bật cười thú vị. Họ trở thành bạn từ sau buổi sáng Chủ nhật ấy.

Lâm là phóng viên của một tờ báo kinh tế ở thành phố. Không biết anh có sử dụng nghiệp vụ không mà hiểu Diệp rất kỹ trước khi tiếp cận với cô. Tỉ dụ như Diệp chỉ dùng tên đệm khi xưng hô với bạn bè, chỉ đến quán vào 2 ngày Chủ nhật một lần trong tháng và luôn gọi 2 món là hủ tíu khô và nước cam sữa. Diệp chưa bao giờ đánh giá về Lâm hay cân nhắc về mối quan hệ của hai người, nhưng công bằng mà nói Lâm rất thú vị. Nói chuyện với Lâm, cô rất vui. Lâm còn rủ cô khám phá những cái quán mới. Cô nhận ra rằng thành phố còn nhiều điều thú vị mà mình chưa từng biết. Đó là những con hẻm tĩnh lặng để không cảm thấy bức bối vì tiếng còi xe khi ngồi trong những cái quán đơn sơ với ly cà phê đầy cảm xúc. Rồi Diệp phát hiện mình đã nhận lời hẹn hò với Lâm từ hồi nào không biết, nhận ra Lâm đã trở thành một người thân quen để thấy thiếu vắng khi không gặp anh. Và Lâm lại là người lên tiếng trước về chuyện hai người. Đó là hôm Diệp một mình trở lại cái quán có cây sa kê mà không hẹn với Lâm. Nhưng ngay khi vừa ăn sáng xong, cô thấy anh bước vào quán.

- Sao hôm nay Lâm biết em đến đây?

- Vậy mà cũng hỏi, không có anh thì em chỉ biết đến đây.

Câu trả lời của anh khiến Diệp bật cười. Đột nhiên, Lâm nói:

- Có một điều muốn hỏi em lâu rồi mà anh chưa dám.

- Làm gì có điều nào mà anh sợ đến như thế?

- Có đấy, anh thấy em chỉ có một mình, sao tay em lại đeo nhẫn? Chiếc nhẫn có ý nghĩa gì không?

Diệp nhìn Lâm rồi nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay áp út của mình. Chuyện cũng qua lâu rồi và đó là chuyện mà Diệp không muốn nhớ lại nhưng cũng không thể quên đi. Bạn bè từng bảo Diệp là đứa khờ khi đeo mãi chiếc nhẫn trên tay và không chịu mở lòng mình với ai. Thật ra, Diệp không đến nỗi ngu ngơ, cô không lụy vì ai nhưng rất yêu mối tình đầu của mình. Mối tình thơ dại và trong sáng ấy đã khiến cho cô khi trưởng thành không thấy rung động trở lại. Diệp và Đăng cùng học với nhau từ thời phổ thông. Đó là người con trai đầu tiên làm cho con tim trẻ trung của Diệp biết xôn xao. Nhớ Đăng là nhớ những năm tháng học trò với những bài toán khó mà hai đứa tranh nhau giải thế nào cho nhanh nhất; nhớ những đêm văn nghệ vui ngất trời, nhớ cái sân khấu nhỏ trong hội trường, Đăng đàn cho Diệp hát. Lên đại học, dù không còn học chung lớp nhưng vẫn là Đăng ở bên cạnh Diệp những lúc vui buồn, đưa đón Diệp đi học ngày hai buổi. Cứ tưởng một Đăng nhân hậu, đầy nhiệt tình như thế sẽ là người bạn đồng hành suốt đời Diệp. Thế nhưng, mọi chuyện bỗng trở nên khác kể từ khi Diệp tiễn Đăng ra sân bay để ra nước ngoài du học 4 năm…

Diệp kể cho Lâm nghe về Đăng, thật tin cậy. Lòng cô cũng nhẹ nhàng khi nói rằng chỉ một thời gian ngắn sau khi đi, Đăng không còn liên lạc với cô và nghe đâu Đăng có trở về mà không gặp Diệp vì đã có người khác.

- Vậy sao em còn đeo chiếc nhẫn ấy? - Lâm hỏi.

- Em yêu mối tình của mình, khó quên quá, nó đẹp phải không Lâm?

- Nhưng nó làm cho những người khác, như anh không dám đến với em.

Lâm nói như một lời tỏ tình mà Diệp không để ý cho đến khi Lâm viết cho cô lá thư. Đọc thư anh, cô cười hoài vì những lời hiền lành khác hẳn anh mọi ngày, nhưng anh lại làm cho cô phải suy nghĩ khi bê nguyên lời một bài hát vào cuối thư: “Anh ước mơ về ngôi nhà và những đứa trẻ”.

Gặp nhau, Lâm không nói gì về lá thư, Diệp cũng làm như mình chưa từng đọc thư. Nhưng bây giờ, không chỉ gặp nhau vào những sáng Chủ nhật mà có những buổi trưa, anh đến chỗ làm đón cô đi ăn trưa. Mỗi ngày, anh càng tỏ ra săn sóc cô ân cần hơn. Anh không hối thúc cô trả lời nhưng cách của anh làm cho cô thấy mình nghĩ về anh nhiều hơn.

Diệp không ngờ tình yêu lại đến với mình nhẹ nhàng như thế. Khi Lâm phải đi công tác xa 2 tuần, Diệp mới thấy anh ảnh hưởng nhiều với mình đến vậy. Cô nôn nao đếm từng ngày Lâm trở về, nghĩ đến lúc gặp lại anh mà nghe lòng mình ấm áp. Cô nghĩ mình sẽ nói gì với anh nhỉ? Chắc là không cần nói gì, chỉ cần xòe đôi bàn tay thon với ngón áp út trống trơn. Chiếc nhẫn đã được tháo ra từ nhiều ngày nay. Cô đã sẵn sàng nói với Lâm: Xuân này em lấy chồng.

Hồng Phúc


 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Con sẽ mãi mãi không quên

Người ta học chính quy, còn anh thì đi học bổ túc. Hồi ấy, ngôi trường mà anh học là mượn tạm một trường phổ thông, rất đẹp, cổ kính, trang nghiêm, bóng cây phượng che mát cả sân. Người ta đi học vào buổi sáng, còn anh đi học 6, 7 giờ tối...

Truyện ngắn: Vô tâm

Vy về làm dâu phố thị được một năm mới nghiệm ra rằng những người đàn ông vô tâm như anh thật sướng. Vy là phụ nữ, những việc nhỏ nhặt trong gia đình từ chuyện chi tiêu, mua sắm đến cái lườm nguýt của em chồng, tiếng thở dài của mẹ chồng trong bữa cơm chiều cũng khiến cô bận lòng. Còn anh, dĩ nhiên anh luôn nghĩ mình là phái mạnh nên chỉ chú trọng, đảm đương những điều to tát.

Truyện ngắn: Đứa con của buôn làng

Chiếc xe đò lắc lư, mệt mỏi leo lên khỏi con dốc Mò O thì chết máy hẳn. Nắng trưa tháng Tư ở miền sơn cước như trút lửa. Không một chút gió. Người phụ xe kéo vạt áo lên, lau vội những giọt mồ hôi trên trán, rồi chồm người vô sàn xe lấy mớ đồ nghề cũ kỹ, chui xuống gầm cặm cụi sửa. Tuấn thở dài mệt mỏi nhìn xuống chân dốc, buông một câu như trách móc: “Kiểu này biết chừng nào về tới nơi”.

Truyện ngắn: Xa quê

Tháng 4-1975 đối với tôi chỉ là một giấc mơ, bởi khi đó tôi chỉ mới 10 tuổi. Tôi chỉ biết rằng ba tôi đã đưa cả gia đình lên tàu trong đêm rời bỏ quê hương một cách vội vã, khi đó thành phố có cả ngàn trái hỏa châu cứ liên tục bung sáng trên bầu trời. Tôi hồn nhiên đùa giỡn với những người bạn cùng lứa trên chiếc tàu chen kín người giữa đại dương mênh mông mà không biết rằng mình đang bắt đầu xa quê hương. Sau này lớn lên, tôi mới hiểu rằng đó là những chuyến vượt biên đầy máu và nước mắt.

Truyện ngắn: Đánh mất

Ngày xưa Trúc và Khang học cùng lớp ở đại học, là đôi bạn khá tâm đầu ý hợp, có nhiều dự định, kế hoạch cho tương lai khá tương đồng. Năm cuối, Khang ngỏ lời yêu Trúc. Từ tình bạn chuyển thành tình yêu thì vừa lúc cả hai ra trường.

Truyện ngắn: Sau cơn say

Giông! Những tia chớp ngoằn ngoèo sáng rực rạch nát bầu trời. Gió rít từng cơn trên những ngọn cây bạch đàn, cây cau cao vút, thổi bạt, xô ngã dậu rào. Cây cành gãy răng rắc... Từ phía Tây, làn không khí mát lạnh hăng mùi đất và tiếng ào ào của cơn mưa đầu mùa đang tràn tới...

Truyện ngắn: Người năm ấy đâu rồi

Trong mắt bạn bè, tôi là một cô gái thành đạt. Tôi có công việc tốt, có nhà riêng, dẫu chỉ là căn hộ chung cư. Tôi có cuộc sống tự do, có thể làm những gì mình muốn. Tuy vậy, đôi khi, tôi cảm thấy tất cả đều trống rỗng và vô nghĩa. Tôi tự hỏi không biết mình cần gì, đang đi tìm điều gì mà cứ loanh quanh mãi thế này. Tôi cũng mất luôn thói quen dạo phố những buổi tối thứ bảy mà cứ ngồi nhà gặm nhấm kỷ niệm.

Truyện ngắn: Ngày ấy đã qua

Trâm vẫn ngày ngày đạp xe, chở con đi chợ qua ngôi trường cũ. Đôi khi Trâm nhìn gốc phượng già, nơi Thanh hay đứng ở đó, cô nhớ lại đôi mắt của người yêu ngày ấy. Và xa xôi, bàng bạc, mơ hồ trong tận cùng sâu thẳm của lòng cô còn man mác, thoáng chút gì nhơ nhớ, đợi trông, giống như một người con gái, có lúc nào đó muốn nhìn lại tấm ảnh thời thanh xuân của mình, dù nó đã bị phai màu cùng năm tháng.
Top