banner 728x90

Truyện ngắn: Xin việc

01/08/2025 Lượt xem: 2716

Tôi quyết định đi xin việc làm tại một công ty của Nhật sau khi đấu tranh tư tưởng mất mấy ngày đêm. Vẫn biết được tuyển vào một công ty tầm cỡ của một nền công nghiệp lớn – nơi mà bao nhiêu người mơ ước như vậy – quả là khó đối với một sinh viên mới tốt nghiệp như tôi, nhưng tôi vẫn quyết “thử một lần cho biết” vì nghĩ biết đâu đây cũng mang lại cho mình ít kinh nghiệm cơ mà! Lần đầu tiên đi xin việc đối với tôi thật chẳng khác gì so với trước khi đi thi đại học: Cũng dậy thật sớm, cũng run rẩy và quên sót đủ thứ giấy tờ, nếu tôi nhớ chính xác thì trước khi đi thi ĐH tôi còn không kịp ăn sáng thì phải. Mà giấy tờ của tôi cũng chẳng nhiều nhặn gì: bằng tốt nghiệp ĐH Ngoại ngữ tiếng Anh, bằng B tiếng Nhật (đều ở hạng “thường thường bậc trung”) và… đơn xin việc. Cuối cùng thì cho dù dậy sớm, tôi cũng bỏ qua bữa sáng vì sợ đi muộn sẽ tắc đường.

Công ty hẹn sẽ phỏng vấn người xin việc lúc 8 giờ thì tôi có mặt lúc 8 giờ kém 20' với bộ dạng của…một nhân viên công ty chứ không phải của người đi xin việc: áo vest, cravat, váy “công sở” đều màu xanh sẫm và một cặp kính rất ư là… Nhật (đơn giản vì tôi bị cận). Tôi ngồi trong phòng chờ, và khi đồng hồ chỉ 8 giờ kém 5' thì tôi vừa sốt ruột vừa hoảng hốt: không lẽ tôi đến nhầm hay sao chứ đúng 8 giờ mà  vẫn chưa ai tới xin việc?! May thay, lúc đó có một bà trông rất oai (chắc là sếp) ló ra từ cái phòng tôi sắp phải ngồi trong đó để run cầm cập. Bà ta hỏi tôi: “Chưa ai đến sao cô?”. Chắc nhìn nét mặt tôi khi đó tội nghiệp lắm nên bà ta ra an ủi và nói chuyện với tôi rất vui vẻ. Khi đã có người đến thì “bà sếp” lại trở vào phòng trong.

Sau 45 phút kể từ lúc tôi có mặt ở cửa công ty thì mọi người đến khá đông. Thực sự là lúc chưa ai đến tôi còn đỡ run hơn lúc này. Bây giờ tôi thấy mình sao mà lạc hậu khi xung quanh, các anh chị khác ăn mặc mới trẻ trung và rực rỡ biết bao: nào là quần jeans, áo thun, váy xòe, váy lửng đủ màu, đủ kiểu trông thật khỏe mạnh và vui mắt. Tôi tự chỉ trích mình: “Ngốc thật! Y như bà già lẩm cẩm người ta nhìn thấy… ớm lạnh!” Đúng là không có ai như tôi – họ không ăn mặc… như tôi đã đành, họ cũng chẳng mất bình tĩnh như tôi nữa. Nhiều người bắt đầu cười nói vui vẻ giống như vừa thi đỗ chứ không phải sắp dự thi. Thậm chí vài người còn nhìn tôi rồi cười… thông cảm, làm tôi toát mồ hôi. Lòng tôi nhớ đến lời đe dọa của “bậc tiền bối” dầy dạn kinh nghiệm đi xin việc là chị tôi:

  • Thấy “đứa nào” tỏ ra không lo lắng, mặt mày tươi như hoa là “hắn” có “tay trong” đấy!

Trời ơi, bây giờ tôi càng hoang mang dữ dội: công ty chỉ tuyển có hai người mà hết vài chục người có “tay trong” (vài chục người đang “tươi như hoa” mà)! Thì cái đứa tôi làm gì còn đất sống!

Hy vọng lụi tàn, tôi nảy ra ý nghĩ: hay mình bỏ về quách, không thi thố gì nữa! Nhưng ý định đó tan biến còn nhanh hơn vì vừa nhen nhóm vì người ta đã gọi đến tên tôi. Tôi bước vào phòng, mặt nhợt nhạt, chả bù với mấy người vừa đi ra, ai nấy vui như là ngày mai sắp trở thành nhân viên công ty rồi.

Ngồi trước mặt mấy vị giám khảo mà sao tôi thấy giống như ngồi trước tòa chờ hỏi cung. Tôi trả lời một cách lắp bắp và không nhớ nổi mình đã nói những gì. Tuy nhiên, cuối cùng tôi cũng hoàn thành bài phỏng vấn bằng tiếng Nhật và ra khỏi phòng trông như một kẻ chiến bại (ấy là mấy người xung quanh nói thế!).

Nhưng sự đời quả lắm bất ngờ. Một tuần sau, tôi hiên ngang đến công ty với tư cách là một nhân viên thực sự bởi vì, khó tin làm sao, tôi đã trúng tuyển! “Bà sếp” hôm trước bây giờ đúng là sếp tôi. Bà nói với tôi một câu mà tôi thấy rất đáng suy nghĩ:

“Nhiều người cũng lạ thật. Đi xin việc ở công ty người ta mà còn đến muộn, có người lại ăn mặc như đi chơi. Thế có còn là tôn trọng người ta nữa không?”

Khi đã là một thành viên của công ty như hiện nay, tôi mới hiểu các công ty cần gì nhất ở người xin việc. Họ muốn thấy ấn tượng về một nhân viên có năng lực, sẵn sàng làm việc chứ không phải chỉ là con búp bê xinh đẹp đi dạ hội./.

Nguyễn Kim Anh

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Nghề trồng mai

Đã hơn 20 năm kể từ ngày ba dạy cho nghề trồng mai tô điểm mỗi độ xuân về, cũng ngần ấy năm, tôi chưa có được giây phút sum họp bên gia đình trong thời khắc giao thời thiêng liêng. Tết năm nay có lẽ là kỷ niệm đặc biệt nhất đối với tôi. Lòng tôi bỗng rộn lên cảm xúc khó tả khi tận hưởng cảnh gia đình tụ họp đông đủ trong đêm giao thừa - niềm hạnh phúc giản đơn mà tôi đã mong đợi suốt một thời gian dài…

Tản văn: Sắc xuân thành phố biển

Mới hôm qua, phố vẫn còn hun hút gió heo may cuối đông…, sáng nay đã rực rỡ những sắc hoa xuân như bức tranh được phết thêm những gam màu tươi mới. Những ngày đầu xuân mới, nhìn thấy sắc vàng hoa cúc nhuộm vàng cả một góc phố, màu đỏ của hoa trạng nguyên dát trên vỉa hè bỗng thấy yêu thành phố này đến lạ. Những con đường, những góc phố thân quen nay khác lạ, mọi thứ cũ kỹ dường như tan biến, thay vào đó là những hình dáng sắc màu tươi mới, tinh khôi tràn đầy sức sống!

Chợ Tết quê tôi

Cuối thu, khi những chiếc búp trên các cây mai rải rác, bóc vỏ lụa, xòe nụ trên những cành cây khúc khuỷu và trước sân các nhà trong xóm, hoa vạn thọ nở rộ trong nắng vàng, ấy là lúc những buổi chợ Tết ở quê tôi bắt đầu.

Tản văn: Rồi mùa xuân anh ấy sẽ về

Một mùa xuân mới đang về. Xuân về bằng những chồi non ứa nhựa đang cựa mình vươn lên, bằng ánh nắng vàng như trải mật trong cái lạnh se se... Trên đường ven biển tấp nập du khách, không gian cứ ngập tràn giai điệu bài hát Mùa xuân gọi của Trần Tiến: Mẹ ơi sáng nay xuân về, mẹ trông ra ngoài hiên nắng, mẹ mong đứa con xa nhà…

Khai bút, một phong tục người Việt xưa

Theo quan niệm dân gian, nội dung khai bút đầu xuân phải do người viết tự nghĩ ra, không sao chép của người khác. Đó có thể là những chữ ghi họ tên, tuổi, quê quán của người cầm bút, một vài vần thơ sáng tác ngẫu hứng... Đôi khi, đơn giản là những xúc cảm hay những kỳ vọng tốt đẹp về gia đình, bạn bè, công việc, học hành, thi cử...

Phong tục tắm lá mùi ngày Tết

Giống như nhiều gia đình khác ở làng quê Bắc Bộ, gia đình tôi vẫn giữ phong tục tắm lá mùi vào chiều 30 Tết. Năm nào cũng vậy, dù bận sắm sửa đủ thứ cho mâm cỗ đón xuân, mẹ tôi vẫn không quên mua một nắm lá mùi. Mẹ bảo, phải chọn những bó mùi già, loại đã cho ra những chùm hoa trắng li ti và quả nhỏ thì nấu nước mới thơm.

Tết viếng nghĩa trang liệt sĩ

Một năm có 365 ngày, mỗi ngày như một cánh của bông hoa đất nước. Bông hoa đất nước mỗi năm một thắm sắc tỏa hương. Ngắm sắc hoa xuân, chúng ta không thể quên những người đã hy sinh mùa xuân cuộc đời để giành lấy ngày xuân cho dân tộc. Đó là những anh hùng liệt sĩ nằm lại vĩnh viễn trên mọi ngả đường của Tổ quốc.

Tạp văn: Ký ức hoa đào

Hằng năm, cứ mỗi mùa xuân đến, đất trời ngập trong sắc hoa, hoa nào cũng đẹp, nhưng tôi vẫn thấy yêu nhất hoa đào. Hoa đào- mang mùa xuân đến với mọi nhà, mang niềm vui xuân say mê đến với mọi người. Hoa đào- một kỷ niệm sâu lắng của tuổi thơ tôi.
Top