banner 728x90

Tạp văn: Những cơn mưa

04/02/2026 Lượt xem: 2366

Ngày tôi còn bé, những cơn mưa dầm dề như một nỗi ám ảnh. Tôi không khỏi xót xa khi nhìn thấy những ngày mưa bão lạnh giá, ba mẹ phải phơi lưng hứng lấy từng giọt mưa lạnh ngắt ngoài đồng để kịp mùa gặt, kiếm thêm được chút tiền cho chị em tôi ăn học.

Những cơn mưa ướt đẫm cả tuổi thơ với nỗi sợ hãi. Trên con đường đầy bùn đất, lầy lội, mỗi lần đến trường là một lần vất vả, phải xắn cao quần, xách đùm đề nào sách vở với giày dép trên tay mà cẩn thận lắm quần áo vẫn lem luốc bùn đất. Có những lúc mưa nhiều ngày liền, hai bộ đồng phục thay phiên nhau mặc đều ướt đẫm, mẹ phải đốt than nóng hơ cho mau khô, để chị em tôi không phải mặc áo ướt đi học. Những lúc ấy, tôi vào lớp không dám tham gia những cuộc vui, cũng như không dám đứng gần ai vì sợ mấy đứa bạn sẽ phát hiện chiếc áo của tôi có mùi khói. Những đêm mưa tầm tã, dù mẹ đã lót thêm vài tấm chiếu dưới giường nhưng hai chị em vẫn phải ôm chặt lấy nhau cho ấm. Ngôi nhà còm cõi căng mình chịu đựng những cơn mưa đi vào trong cả giấc mơ...

Ngày tôi lớn lên, gia đình tôi đã khá giả, ba mẹ đã mở được một tiệm tạp hóa nên không cần phải ra ruộng, dầm mưa làm lụng nữa. Đất nước cũng phát triển hơn, những con đường quê được trải nhựa, không còn cảnh túm tà áo dài trắng vất vả đi qua những con đường đất lầy lội.

Ngồi trong căn nhà vững chắc, tôi thấy an tâm. Cơn mưa với tôi không còn là nỗi sợ hãi nữa. Tôi lại thấy những cơn mưa cũng rất đẹp, chúng tưới mát cây cối trong vườn và mang lại sinh khí cho những ngày hè oi nồng.

Vào một chiều mưa tầm tã, ba quyết định đóng cửa hàng nghỉ sớm một hôm. Mẹ lui cui trong gian bếp nhỏ nấu cho cả nhà bữa ăn chiều. Ngồi vào bàn ăn, chỉ vỏn vẹn có một nồi mì gói nghi ngút khói. Mẹ nhìn cả nhà ái ngại:

- Trời mưa nhiều hôm liền nên mẹ không đi chợ được, cả nhà ăn mì gói đỡ nha! Mưa thiệt khổ!

Nghe thế, nhóc em nhanh nhảu trả lời:

- Không đâu, mưa thiệt vui, vì mưa mà cả nhà mình mới được một bữa ngồi ăn cùng nhau đông đủ thế này.

Cả nhà nhìn em tôi bật cười.

Lâu rồi cả nhà tôi chưa có một bữa cơm đông đủ. Công việc, học tập cứ cuốn các thành viên bận rộn và những bữa cơm cứ thế lệch giờ. Nhìn cả nhà quây quần, tôi nghe lòng ấm lạ lùng. Tôi chợt nhận ra chính cơn mưa là nỗi sợ năm nào nay lại giúp cả nhà tôi sống chậm lại một chút để tìm lấy yêu thương. Nhìn ra màn mưa mờ đục, tôi thầm cảm ơn cơn mưa vô cùng!

Thu Hương

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Tình yêu thủa học trò

Hắn nổi tiếng là con nhà giàu, học giỏi, đẹp trai, hộ khẩu thành phố. Bọn con gái nhắc đến hắn đầy ngưỡng mộ. Hắn trở thành người của đám đông sau đêm văn nghệ tất niên của trường. Hôm đấy, hắn đứng trên sân khấu, ôm đàn guitar hát nhạc Trịnh Công Sơn. Mái tóc hắn rủ xuống vầng trán rộng và đuôi mắt nheo lại đa tình, làm cho biết bao cô sinh viên phải nhói tim và thao thức.

Truyện ngắn Mùa gặt lúa

Tràn ngập cánh đồng một màu vàng rực như tấm thảm vàng trải dài tít tắp báo hiệu một vụ mùa bội thu. Mới sáng sớm tinh mơ mà bà con đã đổ ra đồng thu hoạch. Không khí nhộn nhịp khắp đường làng, ngõ xóm chỗ nào cũng thấy lúa và rơm.

Đề khảo sát chất lượng học kỳ 1 môn ngữ văn 9 năm học 2024 - 2025 trường THCS Nam Trung Yên

Đề khảo sát chất lượng học kỳ 1 môn ngữ văn 9 của trường THCS Nam Trung Yên, quận Cầu Giấy, Hà Nội

Truyện ngắn: Bạn cựu chiến binh

Ông Hưng hơn bà năm tuổi. Vợ chồng lấy nhau từ sau ngày giải phóng, khi ông chuyển từ quân đội ra làm cán bộ ngành xây dựng. Tính đến nay đã trên ba mươi năm rồi, và thực ra, suốt chặng đường dài chung sống, có hai mặt con, bà chưa lần nào ghen tuông, chưa lần nào nghĩ chồng mình có mối quan hệ “ngoài luồng”. Ông cũng chưa làm gì để bà sinh nghi. Nhưng lần này bà cảm thấy khó chịu mà chẳng biết tâm sự cùng ai.

Tạp văn “Quê nhà”

Khi xa nơi đã gắn bó cả thời thơ ấu, tôi mới thấm thía nỗi nhớ quê nhà. Sau những giờ học mệt nhoài ở trường, tôi luôn muốn trở về quê, hòa mình vào cuộc sống bình yên thôn dã. Cứ mỗi lần có dịp nghỉ tết hay nghỉ hè, tôi lại cảm thấy mừng.

Bài học cuộc sống: Gieo hạt sẽ cho cây

Ở một địa phương nọ, có một loại trái cây tên là quả Am La, hương vị rất thơm ngon. Phàm người nào đi qua địa phương đó cũng muốn mang những quả Am La này về biếu cho bạn bè, người thân để nếm thử vị lạ của loại quả này.

Câu chuyện gia đình: “Bài học của cha”

Tôi là người khuyết tật. Từ ngày còn bé xíu, người ta đã chép miệng bảo tôi là con bé bất hạnh, đáng thương và tội nghiệp. Chính vì thế, trong tôi đã dần bắt đầu hình thành tính cách bi quan trước những khó khăn dù lớn hay nhỏ. Gặp bất cứ điều gì, tôi cũng đều thấy nó rắc rối và quá sức đối với một người không khỏe mạnh như mình.

Câu chuyện gia đình: Đâu là điều quan trọng

Lâu lắm rồi mới có cuộc trò chuyện giữa hai mẹ con mà người chịu im lặng lắng nghe là con. Giỏi lý lẽ trong những cuộc đấu khẩu chỉ là chuyện nhỏ thôi con à, giữ được hòa khí trong gia đình và tạo được không gian bình yên cho người thân yêu của mình mới là điều quan trọng.
Top