banner 728x90

Tản văn: Tiếng rao đêm

01/04/2026 Lượt xem: 2356

Thời sinh viên, tôi ở nhờ nhà ngoại đi học. Nhà ngoại gần đường tàu. Những đêm thức khuya, nghe tiếng tàu nghiến trên đường ray xình xịch xình xịch, chợt thấy mông lung những ý nghĩ xa xôi.

Như hai chị em cô bé ở vùng quê tăm tối chờ chuyến tàu đêm trong câu chuyện của nhà văn Thạch Lam thuở nào, tôi cũng thao thức nhiều buổi tối, chờ nghe tiếng còi tàu hụ, lòng mơ màng về cuộc sống ngày mai rộng mở, về những chuyến đi, những vùng đất lạ chưa từng…

Nhà ngoại ở trong một căn hẻm nhỏ trong xóm lao động. Xung quanh, là những căn nhà vừa để ở, vừa là nơi để sản xuất, đa phần là gia công giày dép, may đồ thun. Những đêm vắng, từng âm thanh của cuộc sống vọng lên, mồn một. Đêm Sài Gòn đặc trưng bởi những tiếng gõ rao hàng quen thuộc, mà người nào từng sống trong những con phố bình dân đều biết. Tôi nhớ mình cứ thầm thắc mắc, người thành phố có ngủ đêm hay không, tại sao cứ làm việc, bán buôn liên tục, liên tục thế này.

Tôi hồi đó, lạ lẫm với tiếng tắc xực cam chịu của người đàn ông làm nghề tẩm quất, một công việc mà mãi nhiều năm sau này, tôi mới hiểu, nghĩa là gì.

Thầm thương tiếng bước chân rảo qua mọi ngõ ngách của mấy đứa trẻ nhà xe hủ tiếu gõ những tối trời mưa gió. Hủ tiếu gõ dường như là một điều không thể thiếu được trong những đêm thành phố quen thuộc, trong những mùa giá lạnh, trong những lúc đói bụng vì thức khuya, làm việc trễ.

 Rồi thì, đâu đó vang lên tiếng rao bánh chưng bánh gai, bánh giò. Cái giọng quen thuộc thân thương, kẽo kẹt tiếng xe đạp, đều đặn qua bao mùa mưa nắng. Nằm trên căn gác gỗ, tôi vẫn luôn dễ dàng hình dung ra chiếc xe đạp đang ngoằn ngèo trong hẻm, phía sau là cái thúng lớn được ủ trong chiếc bao tải mềm để giữ ấm. Những chiếc bánh nóng hôi hổi luôn là quà đêm một thời…

Rồi thì tôi cũng học xong, rời nhà ngoại. Những đêm thành phố thời mộng mơ đó trở thành quá khứ khi tôi xa khỏi hẻm cụt, trở thành cư dân của một quận vùng ven khác. Ngạc nhiên đến bất ngờ khi nhận ra, thành phố cũng có những đêm lộng gió, tiếng côn trùng đâu kia vọng lại. Đời sống vất vả bận rộn, người ta dường như cũng không còn thời gian để lắng nghe và trăn trở với những âm thanh của đêm nữa rồi.

Ngoại mất. Đêm cuối ngoại còn ở trong căn nhà cũ ngày nào, mọi người tụ tập, nhưng hầu như không ai ngủ. Mai sáng, là phải đưa ngoại đi rồi... Nằm bên cạnh những anh chị em khác trong căn phòng nhỏ, lắng nghe thời gian trôi, những tiếng rao đêm, vòng bánh xe cũ…, mọi thứ gợi lên cảm giác rằng, cuộc sống vẫn bình yên, dù mất mát.

Tôi thấy mình bỗng khắc khoải chờ chuyến tàu Bắc Nam chạy ngang qua hẻm nhỏ, những chuyến rời xa, những đợi chờ, những nối tiếp bất tận của cuộc sống…

Thổn thức tiếng còi hụ trong đêm vắng, lặng chờ ngày mới, dù biết sau đêm này, khi những âm thanh quen thuộc của đêm chìm khuất, ngoại sẽ rời khỏi căn nhà ấm áp quen thuộc, đi về nơi nào đó xa xôi rồi…

Hương Lan

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Tình đơn phương

Hưởng dặn tôi đi ăn với nó bữa cơm cuối cùng trước khi đi Úc, học bổng du học 2 năm bổ sung cho luận án cao học đề tài gì đó về kinh tế. Thật ra đó chỉ là một chuyến rong chơi không mất tiền. Còn trong sâu thẳm lòng Hưởng, đây có thể là một cách để trốn chạy tình yêu.

Truyện ngắn: Hoa Quỳnh Anh

Tôi có cả ngàn lý do để đi ngang nhà em. Những lý do của tôi chỉ để biện minh cho một điều duy nhất là tôi muốn được nhìn thấy em. Nhà em rất dễ nhận ra trên con đường nhỏ vào xóm nhỏ đó bởi giàn hoa Quỳnh Anh nở ngập tràn hoa.

Truyện ngắn: Số nghèo...

Thầy chủ nhiệm lớp tôi là thầy dạy văn. Thầy đã già, tóc bạc, dáng thầy khòng khòng, đi chúi về phía trước. Ai cũng bảo số thầy vất vả...

Truyện ngắn: Trở về mái nhà xưa

Đoàn tàu khách trườn qua đường đèo vắt ngang lưng núi. Trong toa tàu, khách còn ngon giấc, chỉ có Thuấn ngồi nghe gió gào rít, xô đập ô cửa. Phía vịnh biển, những chấm sáng ngư đăng trông như hạt tấm vung vãi trên dải lụa đen. Vẫn âm thanh xình xịch quen thuộc, nhưng nhịp gõ bánh sắt chậm lại khi đoàn tàu uốn lượn vòng cua. Lòng Thuấn nôn nao khi sắp tới quê nhà.

Câu chuyện gia đình: Hai người phụ nữ

Thỉnh thoảng, khi nằm một mình, hoặc vợ chồng có việc gì đó trục trặc, mặt nặng, mặt nhẹ với nhau, Vũ lại nhớ, lại nghĩ về Huyền.

Truyện ngắn: Cơn bão ở một vùng quê

Mưa vẫn rơi, gió vẫn thổi nhưng không hung hãn như dự báo ban đầu. Hình như bão đã đổi hướng. Ai cũng tin là ngày mai bầu trời sẽ quang đãng, nắng ấm chan hòa.

Truyện ngắn: Ly cà phê đắng

Hoàng hôn đang buông xuống bằng những tia sáng nhạt nhòa rơi rớt trên những rặng cây. Những con đường nồng nàn mùi hoa sữa đưa tôi đến quán cà phê quen thuộc. Giờ này, quán rất vắng. Tôi đi thẳng đến cái bàn đá nơi góc vườn. Ở đó có một cây khế già rậm rạp. Những chùm quả lúc lỉu kéo những tán lá la đà, tạo nên một khoảng không gian vừa kín đáo vừa thơ mộng.

Truyện ngắn: Vết thương chưa liền sẹo

Thời gian đầu sau khi anh đi, nàng hay nhận được thư anh, đầy ắp tình yêu và nỗi nhớ. Nhưng sau đó thì bặt tin, dù nàng đã tìm mọi cách dò hỏi. Ít lâu sau, Hà, cô bạn thân thời đại học của nàng báo tin: Anh đã lấy vợ.
Top