banner 728x90

Tản văn: Mùa hè xa vắng

27/05/2025 Lượt xem: 2688

Sau chừng ly, tôi nhìn ra hồ. Nghe gió bời bời. Cảm giác xót xa quá đỗi. Những thân sen khô rã rời. Chắc chắn không phải là chống chọi với gió, không phải chống chọi với già nua. Cũng không hẳn là cam chịu.

Đó là một ngày cuối năm không mưa. Những người trẻ hơn ở phía trước mang đến đầm Sen chút ồn ào trong tháng cuối ngày đông. Tôi nhìn những thân sen đang khô dần trên mặt hồ và mường tượng cái tíu tít, lao xao của váy đào yếm thắm và những khúc khích trong mùa sen thơm ngát. Nhớ mình đã chiêm ngưỡng từ xa những gương mặt rạng ngời, những gương mặt tươi trẻ, không tuổi và cả muốn quên tuổi…

Cuối đông. Nắng như sương, thấm vào rét rồi thả lênh loang lên mặt hồ. Mơ hồ đến độ làm chơi vơi lòng người. Trễ nải và mỏi mệt, con đường gỗ dường như vẫn chưa muốn tỉnh giấc sau những ngày nâng đỡ mệt nhoài. Không dải lụa nào còn bay trên vẻ cũ mộc, nhưng ngày sen tàn vẫn làm tôi choáng váng. Không hẳn biết là nó có giống như những dư âm của mong nhớ, đợi chờ, hờn dỗi và xa xót đã từng có, nhưng mặt hồ xao xác mang về nỗi xốn xang khi mùa hạ xa vắng…

Cũng không biết có phải do gió, sương hay do sen đang vào ngày cũ mà có ai đó thả một câu hỏi bâng quơ, về có hay không một cuộc tình ở mỗi người. Câu trả lời tôi nghe chừng như đã quá thành thật. Không biết có phải vì cái váng vất mà rượu sen mang lại, hay vì những thân sen đang ràn rạt trống trải khô rũ làm đau…

Đừng gọi đó là cuộc tình, trái tim mách bảo bật lời. Lúc ấy, tôi cũng không nghĩ về những dòng sông nhỏ. Chỉ là sự thắc thỏm cồn cào. Và đau nhói.

Chẳng phải là hờ hững, nhưng có vẻ sen đã chọn cách như là chểnh mảng để náu mình. Tôi thì cứ nghĩ, đằng sau vẻ đẹp lành sạch, thơm tho và dịu dàng, sen là một đời tận hiến. Chẳng như tôi đang ngồi đây, bên mênh mông mùa tàn sen, nhấm nháp từng chút ngọt của gỏi củ sen tươi, bánh sen, chả sen và cả lẩu sen nữa. Ngay cả khi lặng lẽ quên mình đến như thế kia, sen vẫn âm thầm mang tặng những dư vị cho người đời. Như rượu sen, nâu sánh, không quá cay và đắng, đủ nồng nàn cho những lặng sâu.

Thuộc về phe nước mắt, nhưng tôi đoán chắc sen không hề yếu đuối, chỉ là những cách thể hiện khác nhau thôi. Như sen miền Trung của tôi từ tốn lùi mình và âm thầm tàn lụi dưới làn nước trong xanh, mong manh giấu kín những niềm riêng. Còn sen hồ Tây như bây giờ lại mạnh mẽ và rừng rực tự đốt cháy mình. Thản nhiên. Bất cần. Cũng chẳng ngại ngần bộc lộ. Mặc kệ nỗi đau, của mình và của người.

Dù là gì và thế nào đi chăng nữa, cũng không biết là tự bao giờ, có như tôi nghĩ không, nhưng chắc chắn sen đã chọn sự biểu đạt không lời, chứ không phải là câm nín làm ngôn ngữ tỏ bày. Cũng không biết có giống như cách gọi tên cuộc tình của ai đó không, nhưng đúng là dù mạnh mẽ hay yếu đuối, ngỗ nghịch hay hiền dịu, sen gần với tên gọi của sự cam phận.

Dòng sông nhỏ của tôi. Những mùa sen của tôi…

Hồng Phúc

 

Tags:

Bài viết khác

Tạp văn: Nhật ký của tôi

Chẳng cần Giang phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình, chỉ cần thi thoảng cậu nhìn rộng ra một chút. Và thi thoảng quay lại đây chơi cùng tớ, cho vui!

Câu chuyện gia đình: Một lần thức tỉnh những cơn say

Tôi quyết định ly hôn sau gần mười ba năm chung sống. Tôi cũng từng muốn níu kéo để giữ cho các con một mái ấm toàn vẹn nhưng sức chịu đựng có hạn, tôi không thể tiếp tục được nữa…

“Riêng một góc trời”- Cảm xúc lãng du đi vào miền ký ức trong tôi

Tâm tư và cảm xúc khi cảm thụ "Riêng một góc trời' đã đi vào hồn tôi...

Truyện ngắn: Qúa khứ lung linh

Vậy mà đã 40 năm trôi qua. Khi đó Mây còn là một cô bé tiểu học người dân tộc nhút nhát. Sống giữa một vùng quê nghèo đói nhưng Mây thầm cảm ơn cuộc sống. Tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành.

Câu chuyện gia đình: Đứng giữa ngã ba đường

Hai chị em tôi chẳng biết bố mẹ mình là ai bởi hầu hết những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi này đều như vậy. Tôi chỉ được nghe kể lại rằng, bố mẹ tôi đã chết trong một tai nạn giao thông. Họ hàng chối bỏ trách nhiệm nuôi dưỡng và đã đưa hai chị em tôi vào trại trẻ mồ côi khi chúng tôi còn nhỏ xíu và từ đó cho đến nay chưa hề có một người bà con nào vào thăm hai chị em tôi cả.

Truyện ngắn: Nghĩa xưa

Sáng Chủ nhật, chiếc ô tô màu đen bóng loáng đậu xịch trước nhà tôi. Một người đàn ông dáng vẻ sang trọng, lịch lãm bước xuống, đưa tay bấm chuông.

Câu chuyện gia đình: Nếu biết vượt qua gian khó

Tôi kể chuyện này với mong muốn tất cả các bạn có thêm nghị lực sống, có thêm niềm tin vào một tương lai tốt đẹp nếu chúng ta biết vượt qua gian khó.

Truyện ngắn: Thần tượng đã chết

Đã lâu tôi không gặp nhà văn Lê Hồng Mây. Gần một năm nay, tôi cũng không thấy tên anh dưới những truyện ngắn hoặc những bài bình luận văn học đăng trên những tờ báo và các tạp chí quen thuộc. Hình như anh đang dồn sức cho những tác phẩm văn học tầm cỡ, để đời, như anh vẫn thường tâm sự.
Top