banner 728x90

Tản văn: Hương bưởi tháng ba

30/05/2025 Lượt xem: 2693

Đã lâu tôi chưa có dịp về thăm quê. Về để được bước chân rộn rã trên con đường làng, qua cánh cổng làng trầm mặc rêu phong, qua cây đa cổ thụ sừng sững hàng trăm năm tuổi. Về để ùa vào tâm thức mình hương hoa bưởi tinh khiết, nồng nàn…

Hoa bưởi, loài hoa theo tôi suốt một thời thơ ấu. Đó là loài hoa mà mỗi khi tôi vô tình lật giở ký ức, cứ thấy rưng rưng nhung nhớ. Vòng đời của một nhành hoa bưởi cũng nhanh lắm, e ấp, chúm chím rồi rộ lên, đua nhau đậu trái. Để rồi một buổi sáng bừng tỉnh giấc, chạy ào ra vườn, mải miết tìm kiếm thứ hương rất đỗi dịu dàng, nhẹ nhàng và thuần khiết, và rồi reo thật to:  “Hoa bưởi, nội ơi!”. Nội tôi luôn nhắc nhở con cháu hái những chùm hoa bưởi đầu mùa tháng ba để dâng cúng tổ tiên, nhất thiết phải lấy từ cây bưởi chính ở góc vườn và chỉ hái vừa đủ bày. Từng chùm hoa bưởi giản dị mà thanh tao, nổi bật trên tấm lá chuối xanh mướt được bố tôi trang trọng đặt lên bàn thờ, thắp một nén nhang vòng. Tất cả như một nghi thức thiêng liêng mà chẳng cứ riêng mùa hoa bưởi, mỗi khi cây trái đầu mùa ra quả, kết hương trong vườn thì người lớn trong nhà lại hái xuống dâng lên bàn thờ tổ tiên. Mẹ tôi luôn dạy các con, đó là ăn quả nhớ người trồng cây, vừa tỏ lòng biết ơn vừa là sự thành kính, dâng lên ông bà tổ tiên những gì tươi ngon nhất mà chúng ta trồng cấy được.

Vì là loài cây chỉ được trồng ở thôn quê nên giữa phố xá tấp nập, vô tình đi ngang gánh hàng hoa bưởi trên đường cũng thấy mừng như gặp được người thân. Dù vội vàng, tôi cũng cố gắng dừng lại để mua cho được, như một thói quen đã ăn sâu vào tiềm thức: cho dù đi xa, hay ở bất cứ nơi nào, tôi cũng mua chùm hoa bưởi đầu mùa về dâng cúng tổ tiên. Khẽ khàng chọn lấy mấy chùm cả nụ, cả bông đã bung xòe trắng muốt, chẳng nỡ trả giá vì đôi khi thấy cần hơn những thứ dân dã mà hiếm hoi như thế giữa cuộc sống xô bồ, náo nhiệt này. Lặng ngắm rồi hít hà hương hoa bưởi phảng phất trong gió, vương vấn bước chân các bà, các chị đang quảy trên vai gánh hàng hoa nhẹ bẫng mà mang theo cả một miền quê ăm ắp yêu thương.

Hồng Phúc

 

 

Tags:

Bài viết khác

Tạp văn: Nhật ký của tôi

Chẳng cần Giang phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình, chỉ cần thi thoảng cậu nhìn rộng ra một chút. Và thi thoảng quay lại đây chơi cùng tớ, cho vui!

Câu chuyện gia đình: Một lần thức tỉnh những cơn say

Tôi quyết định ly hôn sau gần mười ba năm chung sống. Tôi cũng từng muốn níu kéo để giữ cho các con một mái ấm toàn vẹn nhưng sức chịu đựng có hạn, tôi không thể tiếp tục được nữa…

“Riêng một góc trời”- Cảm xúc lãng du đi vào miền ký ức trong tôi

Tâm tư và cảm xúc khi cảm thụ "Riêng một góc trời' đã đi vào hồn tôi...

Truyện ngắn: Qúa khứ lung linh

Vậy mà đã 40 năm trôi qua. Khi đó Mây còn là một cô bé tiểu học người dân tộc nhút nhát. Sống giữa một vùng quê nghèo đói nhưng Mây thầm cảm ơn cuộc sống. Tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành.

Câu chuyện gia đình: Đứng giữa ngã ba đường

Hai chị em tôi chẳng biết bố mẹ mình là ai bởi hầu hết những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi này đều như vậy. Tôi chỉ được nghe kể lại rằng, bố mẹ tôi đã chết trong một tai nạn giao thông. Họ hàng chối bỏ trách nhiệm nuôi dưỡng và đã đưa hai chị em tôi vào trại trẻ mồ côi khi chúng tôi còn nhỏ xíu và từ đó cho đến nay chưa hề có một người bà con nào vào thăm hai chị em tôi cả.

Truyện ngắn: Nghĩa xưa

Sáng Chủ nhật, chiếc ô tô màu đen bóng loáng đậu xịch trước nhà tôi. Một người đàn ông dáng vẻ sang trọng, lịch lãm bước xuống, đưa tay bấm chuông.

Câu chuyện gia đình: Nếu biết vượt qua gian khó

Tôi kể chuyện này với mong muốn tất cả các bạn có thêm nghị lực sống, có thêm niềm tin vào một tương lai tốt đẹp nếu chúng ta biết vượt qua gian khó.

Truyện ngắn: Thần tượng đã chết

Đã lâu tôi không gặp nhà văn Lê Hồng Mây. Gần một năm nay, tôi cũng không thấy tên anh dưới những truyện ngắn hoặc những bài bình luận văn học đăng trên những tờ báo và các tạp chí quen thuộc. Hình như anh đang dồn sức cho những tác phẩm văn học tầm cỡ, để đời, như anh vẫn thường tâm sự.
Top