banner 728x90

Tản văn: Chia tay mùa hè

01/07/2025 Lượt xem: 2734

Mùa hè năm ấy, mặt trời như treo mãi trên đỉnh cao xanh biếc, rắc xuống trần gian thứ ánh sáng vàng ươm ngọt lịm. Con đường dẫn lối về khu vườn nhỏ bỗng bừng lên rực rỡ, từng phiến lá xanh thẫm lấp lánh như vẫy chào người qua. Ta vẫn nhớ rõ hương hoa nhài thoang thoảng, tiếng ve ngân dài như khúc dạo đầu cho một cuộc chia tay lặng lẽ, mà cũng vô cùng tha thiết.

Hạ về lúc nào chẳng ai hay. Chỉ biết một sáng nọ, tiếng chim râm ran trên mái ngói cũ, mùi đất sau cơn mưa đêm bỗng làm lòng người nôn nao. Tuổi trẻ chúng ta, như những cánh chuồn chuồn mỏng mảnh, chao nghiêng trong nắng. Những buổi trưa đạp xe giữa đồng lúa chín, áo ướt đẫm mồ hôi mà nụ cười vẫn tươi nguyên, chẳng chút e dè. Những tối cùng nhau ngồi bệt bên bờ sông, đếm đom đóm bay, thủ thỉ những mộng tưởng xa xôi, dại khờ...

Mùa hè là mùa của những lời hứa. Hứa sẽ không quên nhau, hứa sẽ gặp lại vào một ngày xa, hứa sẽ viết thư, sẽ gọi điện, sẽ kể nhau nghe mọi chuyện trên đời. Những lời hứa được gói ghém trong cánh thiệp nhỏ, trong cái nắm tay vụng về, trong ánh mắt ướt ướt khi chia tay, mà nào hay chỉ cần một làn gió khẽ lay là tất cả bỗng tan đi như khói.

Ngày cuối cùng của mùa hè, trời xanh đến lạ. Bầu trời như hồ nước thẳm in bóng mây trắng bồng bềnh. Ta đứng nơi sân ga vắng, nhìn đoàn tàu chậm rãi lăn bánh, lòng chợt thấy buồn mênh mông. Những chuyến đi mang theo cả thời gian và tuổi trẻ, để lại trên vai ta chút nắng cuối mùa và một vết thương chẳng dễ nguôi ngoai.

Đêm ấy, ta mở cửa sổ, để gió đêm ùa vào phòng, mang theo mùi hoa sữa non nớt. Mùi hương của chia ly, của nỗi nhớ vừa chớm. Ta khẽ thở dài, tự hỏi không biết sau này, khi đã lớn, khi đời nhiều bộn bề, có còn đủ can đảm để nhớ về một mùa hè đã đi qua không? Một mùa hè có nụ cười rạng rỡ như mặt trời, có những giọt nước mắt giấu vội sau cánh tay áo, có niềm tin non trẻ rằng mai này tất cả chúng ta sẽ lại gặp nhau.

Mùa hè ra đi không báo trước, như một kẻ lữ hành cô độc, khoác chiếc áo nắng vàng, để lại sau lưng phố phường phai màu, hàng cây thôi xanh. Ta vẫn nghe đâu đây tiếng ve rơi, nghe nhịp thở run run của buổi hoàng hôn cuối cùng. Ta vẫn muốn níu lấy từng khoảnh khắc, nhặt nhạnh chút dư hương ngọt ngào, ép chặt vào ký ức, như ép một cánh phượng hồng khô vào trang sổ học trò.

Đã nhiều mùa trôi qua, ta vẫn đôi khi giật mình nhớ lại, lòng se sắt như vừa rơi vào một buổi chiều hạ cũ. Mùa hè thương nhớ đã đi qua, mang theo cả một đoạn đời hồn nhiên, để lại trên mi mắt ta giọt nắng cuối cùng – lấp lánh, vàng ruộm và không bao giờ trở lại.

Hương Lan

 

Tags:

Bài viết khác

Tạp văn: Nhật ký của tôi

Chẳng cần Giang phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình, chỉ cần thi thoảng cậu nhìn rộng ra một chút. Và thi thoảng quay lại đây chơi cùng tớ, cho vui!

Câu chuyện gia đình: Một lần thức tỉnh những cơn say

Tôi quyết định ly hôn sau gần mười ba năm chung sống. Tôi cũng từng muốn níu kéo để giữ cho các con một mái ấm toàn vẹn nhưng sức chịu đựng có hạn, tôi không thể tiếp tục được nữa…

“Riêng một góc trời”- Cảm xúc lãng du đi vào miền ký ức trong tôi

Tâm tư và cảm xúc khi cảm thụ "Riêng một góc trời' đã đi vào hồn tôi...

Truyện ngắn: Qúa khứ lung linh

Vậy mà đã 40 năm trôi qua. Khi đó Mây còn là một cô bé tiểu học người dân tộc nhút nhát. Sống giữa một vùng quê nghèo đói nhưng Mây thầm cảm ơn cuộc sống. Tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành.

Câu chuyện gia đình: Đứng giữa ngã ba đường

Hai chị em tôi chẳng biết bố mẹ mình là ai bởi hầu hết những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi này đều như vậy. Tôi chỉ được nghe kể lại rằng, bố mẹ tôi đã chết trong một tai nạn giao thông. Họ hàng chối bỏ trách nhiệm nuôi dưỡng và đã đưa hai chị em tôi vào trại trẻ mồ côi khi chúng tôi còn nhỏ xíu và từ đó cho đến nay chưa hề có một người bà con nào vào thăm hai chị em tôi cả.

Truyện ngắn: Nghĩa xưa

Sáng Chủ nhật, chiếc ô tô màu đen bóng loáng đậu xịch trước nhà tôi. Một người đàn ông dáng vẻ sang trọng, lịch lãm bước xuống, đưa tay bấm chuông.

Câu chuyện gia đình: Nếu biết vượt qua gian khó

Tôi kể chuyện này với mong muốn tất cả các bạn có thêm nghị lực sống, có thêm niềm tin vào một tương lai tốt đẹp nếu chúng ta biết vượt qua gian khó.

Truyện ngắn: Thần tượng đã chết

Đã lâu tôi không gặp nhà văn Lê Hồng Mây. Gần một năm nay, tôi cũng không thấy tên anh dưới những truyện ngắn hoặc những bài bình luận văn học đăng trên những tờ báo và các tạp chí quen thuộc. Hình như anh đang dồn sức cho những tác phẩm văn học tầm cỡ, để đời, như anh vẫn thường tâm sự.
Top