banner 728x90

Nhớ hương rượu nếp ngày mùng 5 tháng 5

31/05/2025 Lượt xem: 2639

Tôi sinh ra và lớn lên ở một vùng quê nhỏ, nơi những phong tục truyền thống vẫn được gìn giữ vẹn nguyên qua bao thế hệ. Trong ký ức tuổi thơ tôi, Tết Đoan Ngọ (mùng 5 tháng 5 âm lịch) luôn để lại trong tôi những ký ức đặc biệt khó quên.

Mỗi năm, khi rạng sáng mùng 5 vừa ló rạng, mẹ đã dậy từ rất sớm, tất bật chuẩn bị mâm lễ cúng. Tôi không bị đánh thức bởi tiếng gà gáy quen thuộc, mà bởi hương thơm nồng nàn của rượu nếp, mùi vải chín, mận đỏ và làn khói thơm từ nồi lá mẹ đun ngoài bếp. Mẹ bảo: “Sáng nay phải ăn rượu nếp lúc bụng còn đói để ‘giết sâu bọ’.” Khi ấy tôi chỉ biết nhăn mặt vì vị cay nồng và cảm giác tê tê đầu lưỡi, nhưng rồi cũng ráng nuốt trọn thìa rượu nếp, phần vì tò mò, phần vì… sợ sâu bọ không chết thì mình sẽ bị bệnh!

Trên mâm cúng nhỏ xinh, mẹ bày rượu nếp, vài quả mận đỏ, trái vải tươi, mấy chiếc bánh tro gói lá chuối và bó hoa cúc dại mẹ vừa hái ngoài vườn. Cả nhà cùng chắp tay khấn vái, tạ ơn trời đất, tổ tiên, cầu mong sức khỏe bình an, mùa màng tươi tốt.

Sau lễ cúng, tôi theo cha ra vườn. Điều khiến tôi háo hức nhất là “tục đánh thức cây”. Cha cầm cành tre nhỏ, vừa gõ nhẹ lên thân cây vải vừa nghiêm giọng: “Ra quả đi, không thì năm sau nhổ trồng đu đủ đấy!” Tôi tròn mắt nhìn cha, nửa tin nửa ngờ, nhưng thấy trong ánh mắt cha là cả niềm tin và hy vọng vào mùa trái ngọt sắp tới. Đó là cách ông bà xưa gửi gắm mong ước một vụ mùa bội thu qua những hành động mộc mạc mà đầy ý nghĩa.

Với tôi, Tết Đoan Ngọ không chỉ là dịp thưởng thức những món ăn lạ miệng hay niềm háo hức tuổi thơ, mà còn là bài học đầu đời về sự hòa hợp giữa con người với thiên nhiên, về tình cảm gia đình, và niềm tin rằng những điều tốt lành sẽ đến khi ta sống thuận theo lẽ trời, lòng người. Giờ đây, khi đã trưởng thành và sống xa quê, mỗi mùa Đoan Ngọ về, tôi lại bồi hồi nhớ mẹ, nhớ hương rượu nếp, nhớ vị chua chua của mận đầu mùa và nhớ cả tiếng cười sảng khoái của cha khi "khảo" cây xong. Những ký ức ấy sẽ mãi là mảnh ghép dịu dàng trong tâm hồn tôi – nơi tuổi thơ vẫn luôn sống mãi.

Kim Phụng

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Một ngày làm…vợ

Trời đã sáng. Huy vẫn còn nằm cuộn mình trên đệm. Hôm nay, Huy không có tiết dạy trên lớp. Mà nếu có tiết dạy đi chăng nữa thì cũng chẳng bao giờ anh thức dậy là bước xuống giường ngay. Kiểu gì anh cũng ngồi thừ trên giường một chút, trong đầu bâng quơ nghĩ ngợi gì đó. Chẳng như Hà, vợ Huy, thức dậy là loay loay lo làm hết việc này đến việc khác.

Bữa cơm gia đình

Những câu chuyện nhỏ thôi, nhưng rất đời, với những lát cắt nhiều dư vị, với những thông điệp đầy ý nghĩa về tình cảm gia đình. Ở đó có chút xa xót thật đấy, nhưng rồi lại vẫn thấy lẩn khuất cái tình đời, tình người đằng sau những câu chữ.

Truyện ngắn: Không thể chờ đến ngày mai

Ký ức tuổi thơ bên cố là những buổi trưa trốn cha mẹ lang thang hết khu vườn này đến cánh đồi khác cùng tụi nhỏ trong xóm. Nhà cố nằm giữa đồng, đằng sau là dòng sông và trước mặt là một ngọn tháp cổ kính. Thuở bé, khung cảnh nên thơ ấy không hấp dẫn tôi bằng những thứ trái dại trong khu vườn mênh mông của cố.

Tạp văn: Dòng kênh quê tôi

Con kênh bê tông dẫn nước từ đập sông Cái về tưới đồng ruộng nằm sát gò đất trồng hoa màu của tôi. Mùa lại mùa, bên này kênh tôi gánh nước tưới rau, bên kia kênh em ngồi giặt áo mỗi sáng mỗi chiều. Dòng kênh là chứng nhân cho chuyện tình của tôi và em lớn lên theo năm tháng, là mạch sống để dân làng tôi no đủ.

Truyện ngắn: Ngoại tình

Tôi ngước nhìn lên bức ảnh cưới treo ở góc phòng, hai kẻ kia đang tay trong tay, tay ôm hoa tươi cười mãn nguyện. Mười năm trước chắc hẳn cả tôi và chồng tôi đều nghĩ, được cùng nhau sống dưới một mái nhà là niềm hạnh phúc nhất thế gian. Thực ra thì cũng đã có những ngày như vậy. Cho đến khi áo cơm đè nặng, và những đứa con lần lượt ra đời…

Câu chuyện gia đình: Cha và con

Những câu chuyện nhỏ thôi, nhưng rất đời, với những lát cắt nhiều dư vị, với những thông điệp đầy ý nghĩa về tình cảm gia đình. Ở đó có chút xa xót thật đấy, nhưng rồi lại vẫn thấy lẩn khuất cái tình đời, tình người đằng sau những câu chữ...

Nắm cỏ sữa

Những câu chuyện nhỏ thôi, nhưng rất đời, với những lát cắt nhiều dư vị, với những thông điệp đầy ý nghĩa về tình cảm gia đình. Ở đó có chút xa xót thật đấy, nhưng rồi lại vẫn thấy lẩn khuất cái tình đời, tình người đằng sau những câu chữ...

Truyện ngắn: Đi câu

Nghỉ hè, nó được về quê chơi ít hôm. Thấy hai thằng cạnh nhà cũng bằng tuổi nó đi câu cá, nó xin đi theo. Biết nó là con gái thành phố, chưa quen câu cá, một thằng tuyên bố:
Top