banner 728x90

Cái ao nhà và ký ức tuổi thơ

24/05/2025 Lượt xem: 2701

Nhà tôi có một cái ao nhỏ, một bên là khoảnh vườn nhỏ mẹ trồng đủ loại cây rau quả, bên kia là con đường quanh co dẫn đến cái cổng tre. Những trưa hè, mẹ dẫn tôi ra ngồi bên cạnh bờ ao dưới bóng cây dừa. Trong khi mẹ tranh thủ đan giỏ làn thì tôi thơ thẩn ngắm mây trời. Mặt ao an nhiên thả vào không khí những luồng hơi nước làm dịu đi cái hầm hập nóng của trưa hè. Tôi nhúng đôi chân xuống làn nước xanh màu rêu rồi khua bì bõm...

Tôi vẫn thường la cà bên bờ ao cả ngày không biết chán. Có khi chỉ ngồi ngắm những con gọng vó khiêu vũ trên mặt ao những điệu múa mà chỉ chúng mới hiểu. Có khi ngồi câu cá bằng một thanh củi khô khẳng khiu buộc sợi chỉ ở đầu và mồi câu là mấy hạt cơm nguội. Hoặc có khi gấp dăm ba chiếc thuyền giấy đủ loại rồi thả khẽ khàng xuống mặt ao, đăm đắm nhìn theo những con thuyền trôi bập bềnh và mơ hồ trong đầu giấc mơ được biến thành người tí hon, leo lên con thuyền giấy kia đi khám phá những vùng đất mới.

Mùa lục bình nở, cả mặt ao mênh mang sắc tím. Hoa lục bình như một cô gái thôn quê chân chất, mộc mạc. Những cánh hoa mỏng tang kiêu hãnh vươn mình mặc cái nắng chan chát của mùa hè. Lũ trẻ chúng tôi thi nhau hái mỗi đứa một ôm rồi lấy sợi rơm buộc lại thành từng bó chơi đồ hàng. Những bó hoa lục bình tím và nụ cười giòn tan cũng tím.

Những lúc nô nghịch đến mệt nhoài, chúng tôi ngồi ngắm đàn cá cờ bơi lượn, mấy chú ốc bám chặt vào thành tường rêu xanh ngủ gật hay dăm ba anh châu chấu bật càng tanh tách trên bè lục bình. Nhìn theo những con sóng lăn tăn chạy mải miết, trong lòng những đứa trẻ chúng tôi lại dậy lên khát khao được khám phá, phiêu lưu như chú Dế Mèn trong truyện của ông Tô Hoài...

Đi học xa nhà, mỗi lần về quê, tôi đều dành cho mình một khoảng lặng, tha thẩn bên bờ ao. Hôm qua, mẹ gọi điện bảo nhà mình sắp lấp cái ao để trồng cây ăn quả, tôi nghe trong mình có tiếng lạo xạo vỡ của những mảnh ký ức tuổi thơ. Rồi giờ đây, mỗi khi nhớ về cái ao nhỏ ấy chỉ còn là những sóng nhớ màu rêu.

Phúc Nguyên

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Tạp văn: Nhật ký của tôi

Chẳng cần Giang phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình, chỉ cần thi thoảng cậu nhìn rộng ra một chút. Và thi thoảng quay lại đây chơi cùng tớ, cho vui!

Câu chuyện gia đình: Một lần thức tỉnh những cơn say

Tôi quyết định ly hôn sau gần mười ba năm chung sống. Tôi cũng từng muốn níu kéo để giữ cho các con một mái ấm toàn vẹn nhưng sức chịu đựng có hạn, tôi không thể tiếp tục được nữa…

“Riêng một góc trời”- Cảm xúc lãng du đi vào miền ký ức trong tôi

Tâm tư và cảm xúc khi cảm thụ "Riêng một góc trời' đã đi vào hồn tôi...

Truyện ngắn: Qúa khứ lung linh

Vậy mà đã 40 năm trôi qua. Khi đó Mây còn là một cô bé tiểu học người dân tộc nhút nhát. Sống giữa một vùng quê nghèo đói nhưng Mây thầm cảm ơn cuộc sống. Tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành.

Câu chuyện gia đình: Đứng giữa ngã ba đường

Hai chị em tôi chẳng biết bố mẹ mình là ai bởi hầu hết những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi này đều như vậy. Tôi chỉ được nghe kể lại rằng, bố mẹ tôi đã chết trong một tai nạn giao thông. Họ hàng chối bỏ trách nhiệm nuôi dưỡng và đã đưa hai chị em tôi vào trại trẻ mồ côi khi chúng tôi còn nhỏ xíu và từ đó cho đến nay chưa hề có một người bà con nào vào thăm hai chị em tôi cả.

Truyện ngắn: Nghĩa xưa

Sáng Chủ nhật, chiếc ô tô màu đen bóng loáng đậu xịch trước nhà tôi. Một người đàn ông dáng vẻ sang trọng, lịch lãm bước xuống, đưa tay bấm chuông.

Câu chuyện gia đình: Nếu biết vượt qua gian khó

Tôi kể chuyện này với mong muốn tất cả các bạn có thêm nghị lực sống, có thêm niềm tin vào một tương lai tốt đẹp nếu chúng ta biết vượt qua gian khó.

Truyện ngắn: Thần tượng đã chết

Đã lâu tôi không gặp nhà văn Lê Hồng Mây. Gần một năm nay, tôi cũng không thấy tên anh dưới những truyện ngắn hoặc những bài bình luận văn học đăng trên những tờ báo và các tạp chí quen thuộc. Hình như anh đang dồn sức cho những tác phẩm văn học tầm cỡ, để đời, như anh vẫn thường tâm sự.
Top