banner 728x90

Âm nhạc Phật giáo hướng thiện cho con người

16/09/2025 Lượt xem: 2820

Nghệ thuật Phật phát triển rất mạnh mẽ và phong phú đa dạng, trài dài từ văn học, hội họa, kiến trúc, điêu khắc,... Và không thể thiếu đó là nền âm nhạc Phật giáo.


Âm nhạc Phật giáo kế thừa nền âm nhạc cổ điển Ấn Độ, xuất hiện vào khoảng 2000 năm đến 1500 trước Tây lịch. Đầu tiên là bộ SA-MA PHỆ-ĐÀ (Sàma-veda) nói về cách ca vịnh Lê-câu Phệ-đà, từ đó đặt ra nền tảng cho Thanh minh, Phạn bái. Phật giáo kế thừa phương pháp này và đặt ra Già-đà (Gàthà, Hán dịch là Cô khởi tụng). Về sau, ngài Mã Minh soạn hý khúc ca ngợi Đức Thích Tôn; ngài Long Thọ soạn các bài tán ca vịnh Kim cang.

Vào thế kỷ II, âm nhạc Phật giáo đã phát triển mạnh mẽ, đến thế kỷ V - VI thì rất hưng thịnh, truyền sang các nước Tây Vực, Trung Quốc, thúc đẩy nền vũ nhạc cung đình nhà Đường phát triển cao độ. Vở ca kịch đại quy mô đầu tiên của Phật giáo là Long vương chi hỷ (Nagananda) do vua Giới Nhật soạn vào thế kỷ VII. Đến đời vua Vũ Đế (nhà Ngụy, Trung Quốc), ông Tào Thực (Trần Tư Vương), một thiên tài về âm nhạc vốn rất say mê Phạn khúc, ông từng sáng chế pháp Phạn bái tại Ngư Sơn, huyện Đông A, tỉnh Sơn Đông. Nền tảng Thanh minh Trung Quốc từ đây mới được thiết lập, thay vì dùng cách ca xướng "Thất âm giai" như Ấn Độ thì Trung Quốc dùng "Ngũ âm giai". Nhật Bản cũng chịu ảnh hưởng rất nhiều Phạn bái Ấn Độ, như Thanh minh của Nhật Bản hiện đại vốn thuần túy Phật giáo, không bị dân gian hóa như Phạn bái của Trung Quốc.

Ngoài Phạn bái của Trung Quốc thì âm nhạc Phật giáo không có sáng tạo nào lớn. Năm 736, ở Nhật Bản có truyền bá một nghiên cứu về vũ nhạc Ấn Độ của một vị tăng thuộc nước Lâm Ấp (tên một nước nhỏ ngày xưa, có lẽ là ở vùng miền Trung Việt Nam hiện nay) tên là Phật Triết (Fattriet), rất nổi tiếng. Các nước Thái Lan, Campuchia cũng có sử dụng vũ nhạc với nhạc khí khác với hình thái nguyên thủy ở Ấn Độ, phần lớn là dùng nhạc khí thuộc hệ thống Nam Dương.

Âm nhạc Phật giáo phát triển theo sự truyền bá giáo lý, truyền đến các nước Đông Nam Á và mang tính chất đặc thù của mỗi dân tộc. Các nước Phật giáo theo hệ Bắc truyền thì ngoài những loại hình âm nhạc mang tính chất phổ cập, Phạn bái được sử dụng rất sinh động trong nghi thức lễ tụng, mỗi miền có mỗi âm điệu riêng biệt, vừa sáng tạo, thiền vị, vừa dễ thu phục lòng người.

Nhạc khí được sử dụng trong âm nhạc Phật giáo cũng rất đa dạng. Thông thường có ba loại : Huyền, quản và đả. Từ thế kỷ II về sau có sử dụng thêm đàn Tỳ bà 5 dây, hoặc Trang-ân (Tsaun, xưa có 7 dây, nay thường dùng 13 dây). Khi âm nhạc Phật giáo truyền sang các nước khác thì thường sử dụng kết hợp với các nhạc khí đặc biệt của mỗi dân tộc, như Ngạc cầm (Magyun) của Miến Điện; tang, linh, mõ, khánh, bạt… của Tây Tạng, Trung Quốc, Việt Nam.

Tóm lại, Phật giáo có một nền âm nhạc lâu đời, lại có đặc điểm là rất thuần túy, dù bị biến thể qua sắc thái của mỗi dân tộc, nhưng âm nhạc Phật giáo chính là lễ giáo, nhằm dắt dẫn con người hướng thiện, chứ không kích động hoặc ru ngủ người đời vào cảnh túy sinh mộng tử.

Theo Thích Nguyên Hiền

 

 

Tags:

Bài viết khác

Tiếng Tày - Nùng ở Cao Bằng: Di sản ngôn ngữ cần được gìn giữ

Tiếng Tày - Nùng không chỉ là phương tiện giao tiếp của cộng đồng dân cư chiếm tỷ lệ lớn ở Cao Bằng, mà còn lưu giữ ký ức lịch sử, tri thức dân gian và bản sắc văn hóa lâu đời của các dân tộc trên địa bàn tỉnh. Trước tác động của quá trình hội nhập và đô thị hóa, việc bảo tồn, gìn giữ và phát huy tiếng Tày - Nùng đang đặt ra yêu cầu cấp thiết.

Chợ phiên Nhôn Mai – Sắc màu văn hóa độc đáo nơi biên giới Nghệ An

Chợ phiên Nhôn Mai (bản Tân Mai, xã Nhôn Mai, tỉnh Nghệ An) nằm ở địa bàn biên giới, gần quốc lộ 16, được hoạt động từ cuối năm 2018, tổ chức định kỳ vào Chủ Nhật tuần thứ nhất và tuần thứ ba mỗi tháng.

Dấu ấn những công trình trăm tuổi ở phường Sài Gòn

Phường Sài Gòn thuộc TP.Hồ Chí Minh sở hữu quỹ kiến trúc đô thị có tuổi đời hơn một thế kỷ, tạo ra nhiều dấu ấn trong lòng người dân và du khách.

Tri thức chế biến món lươn Nghệ An được công nhận Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia

Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch vừa ban hành quyết định công nhận tri thức chế biến các món ăn từ lươn ở Nghệ An là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia. Đây là sự ghi nhận đối với giá trị văn hóa ẩm thực đặc sắc, gắn bó lâu đời với đời sống của người dân xứ Nghệ.

Nhà thờ hơn 100 tuổi phong cách ‘lai’ Á – Âu ở phường Chợ Lớn (TP.Hồ Chí Minh)

Nhà thờ Cha Tam độc đáo bởi sự kết hợp kiến trúc Gothic Châu Âu với yếu tố văn hóa của người Hoa.

Đình Khánh Hậu (Tây Ninh): Ngôi đình trăm tuổi giữa lòng phố thị

Đình Khánh Hậu nằm bên đường Nguyễn Huỳnh Đức, cách Quốc lộ 1 khoảng 500m. Đây là một trong những ngôi đình cổ tại tỉnh Tây Ninh, vừa là minh chứng cho những ngày đầu mở đất, lập làng, vừa là “chứng nhân” cho phong trào khởi nghĩa giành chính quyền tháng 8/1945. Giữa dòng chảy của thời gian, mái đình trăm tuổi vẫn trầm mặc giữa lòng đô thị như một lời nhắc nhở dành cho thế hệ sau về những công lao của các bậc tiền nhân từ những ngày mở cõi.

Giai thoại hai pho tượng ông Đỏ, ông Đen ở chùa Nhạn Sơn (Bình Định)

Chùa Nhạn Sơn (còn gọi chùa ông Đá) lưu giữ hai pho tượng đỏ và đen cao gần 2,5 m, gắn với giai thoại dân gian kéo dài hàng trăm năm về hai anh em kết nghĩa.

Lòng hiếu thảo – giá trị cốt lõi của gia đình Việt trong xã hội hiện đại

Lòng hiếu thảo từ lâu được xem là một trong những phẩm chất đạo đức quan trọng nhất của con người Việt Nam. Trong bối cảnh xã hội hiện đại với nhiều biến đổi về mô hình gia đình và lối sống, việc nhận diện đúng ý nghĩa, biểu hiện và vai trò của lòng hiếu thảo càng trở nên cần thiết, không chỉ trong quan hệ cha mẹ – con cái mà còn trong đời sống cộng đồng và xã hội.
Top