banner 728x90

Xuân về nghe điệu hát Then

22/03/2026 Lượt xem: 2743

Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của vùng cao phía Bắc. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.

Con đường đất dẫn vào bản rực rỡ sắc hồng thắm của hoa đào. Trên những thân cây khẳng khiu, chồi non lộc biếc khe khẽ vươn mình, báo hiệu mùa sinh sôi đã gõ cửa. Trong khoảnh khắc ấy, bên hiên một nếp nhà sàn, tiếng đàn tính vang lên cùng điệu Then ngân dài. Âm điệu trong trẻo, sâu lắng như chạm tới mạch nguồn của núi rừng. Mỗi lần nghe hát Then vào buổi đầu xuân, lòng tôi lại dấy lên một cảm xúc bồi hồi và thiêng liêng.

Với người Tày, Nùng, Thái, hát Then không chỉ là điệu hát thần tiên, là tiếng hát giãi bày tâm tình, mà còn là sợi dây nối con người với cõi thiêng và đất trời. Còn với tôi, là người khách ghé Tuyên Quang vài lần mỗi năm, thường là vào mùa xuân, tôi cảm nhận hát Then còn mang hơi thở nhẹ nhàng, trong sáng mà chan chứa nghĩa tình. Điệu hát Then mềm mại như dòng suối đầu nguồn, bền bỉ như những nếp nhà sàn đứng vững giữa đại ngàn theo năm tháng.

Tôi dừng chân trước hiên nhà sàn của nghệ nhân Xuân Quyền. Anh rót chén trà nóng mời tôi, rồi cầm cây đàn tính, vừa gảy đàn vừa cất tiếng hát. Mỗi tiếng đàn, mỗi câu hát Then như hòa vào nhịp sống yên bình của bản làng, lũ trẻ đang chạy chơi dưới sân cũng dừng lại, đứng nghe say mê. Xa xa, khói bếp bảng lảng trên những mái nhà sàn kết thành một không gian rất riêng, mộc mạc mà sâu lắng.

Hát Then ngày xuân thường kể về cội nguồn, về những vị thần mang may mắn, về ước vọng bình an cho gia đình, bản làng. Trong lời Then, tôi thấy cả niềm mong chờ của người dân miền núi về một năm mưa thuận gió hòa, mùa màng tốt tươi, con cháu mạnh khỏe. Có lẽ vì thế mà mỗi dịp xuân đến, tiếng hát Then lại có sức gọi mời đặc biệt: nhắc con người nhớ về gốc rễ, về những giá trị bền vững, tình thân, sự gắn bó và niềm tin vào cuộc sống.

Gần trưa, nắng xuân buông xuống vạt đồi. Từng tia nắng mỏng chạm vào cánh hoa đào khiến sắc hoa thêm tươi. Hoà vào cùng hương sắc, tiếng đàn tính vang hơn, tiếng hát Then đầy đặn hơn, như được tiếp thêm hơi thở của đất trời. Mỗi miền quê đều có cách riêng để đón xuân, và ở đây, mùa xuân đến bằng tiếng hát Then mộc mạc mà thấm sâu vào lòng người.

Trước khi rời bản, tôi quay lại nhìn nếp nhà sàn nơi tiếng hát vang lên. Người nghệ nhân vẫn ngồi đó, thong dong gửi tâm hồn vào từng câu hát. Điệu hát Then như dải chỉ mềm nối quá khứ với hiện tại, nối con người với vùng đất đã nuôi dưỡng họ. Tôi hiểu rằng chừng nào tiếng Then còn ngân lên giữa núi rừng, chừng đó nơi đây vẫn giữ được hồn cốt của bản làng.

Xuân vùng cao luôn đem lại cho tôi cảm giác bình yên lạ lùng. Và chính tiếng hát Then trong trẻo, chân thành, đã làm mùa xuân trở nên trọn vẹn hơn. Có những thanh âm chỉ nghe một lần cũng đủ để nhớ suốt đời. Với tôi, tiếng hát Then mùa xuân là một thanh âm như thế: món quà của núi rừng Tuyên Quang dành cho những ai biết dừng lại để lắng nghe và cảm nhận./.

Trà Bình (TP.HCM)

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Tản văn: Cảm xúc tháng Ba

Tháng Ba đã đến rồi, đất trời thay đổi từng ngày. Không còn cái ủ dột của mưa tháng Giêng, những hạt mưa li ti dai dẳng kéo dài từ sáng sớm đến những ngày tiếp theo. Nắng tháng Ba sao mà hanh hao đến vậy, một màu vàng óng như mật ong rừng, đủ sưởi ấm những ngày rét mướt. Sáng sớm, từ ô cửa sổ ban công ta bất giác nhìn ra ngoài đường lớn.

Truyện ngắn: Nẻo về bình yên

Câu nói của mẹ nhẹ như hơi thở mà tôi thấy giận mình ghê gớm. Cánh cổng nhà không bao giờ khép, như cách mẹ luôn mở lòng để đón cha con tôi trở về khi chồn chân mỏi gối. Tôi nén tiếng thở dài ở lồng ngực. May mà vẫn có mẹ, là nẻo về bình yên...

Câu chuyện gia đình: Hãy tha thứ cho em

Côn và Na thân nhau từ bé. Hai đứa đi học cùng nhau, đi chăn trâu, mót lúa cũng rủ nhau đi cùng. Na vốn còi cọc nên hay bị bọn trẻ bắt nạt, Côn luôn đứng ra bênh vực. Suốt thời cắp sách, Na và Côn thường mơ ước đổi đời bằng con đường vào đại học để thoát khỏi cuộc sống nghèo khó của cha mẹ.

Truyện ngắn: Cái giếng làng tôi

Lúa lại lên xanh. Những bờ tre, vườn chuối chẳng bao lâu đã vươn cao, bạt ngàn. Gàu mo cau lại được thả lặng lẽ xuống giếng làng vào những canh ba vắng vẻ. Mẹ quay mặt, giấu tiếng thở dài. Tôi chống đôi nạng gỗ, từng bước ra giếng.

Truyện ngắn: Xóm núi múa lân

Xóm nghèo, lọt thỏm giữa ba bề núi, lơ thơ dăm chục nóc nhà. Một con đường duy nhất nối ra ngoài. Khỏi bìa xóm là rừng, còn nguyên cỏ cây hoang dại. Dân trong xóm đa phần sống bám rừng rú. Trẻ trong xóm cũng hoang dại, hồn nhiên như cây cỏ, học một buổi, buổi còn lại lên rẫy cùng ba mẹ hoặc tha thẩn chơi nhông.

Câu chuyện gia đình: Chậu hoa ngày 8/3

Hồi mới yêu nhau, chị nũng nịu ra điều kiện rằng, sau này vào những ngày lễ, anh phải mua hoa tặng chị. Lúc cưới nhau rồi, giữ lời hứa năm xưa, hễ cứ đến ngày lễ, anh lại mua hoa tặng vợ.

Câu chuyện gia đình: Thương cha

Mẹ đi bước nữa ở tuổi 40. Cha vẫn ở vậy một mình. Căn nhà nhỏ quanh năm thiếu hơi người nghe não nề những hôm mưa bão. Tôi lên sáu cứ nằng nặc đòi ở với cha, có lẽ không thích một người đàn ông xa lạ bên cạnh mẹ mình.

Truyện ngắn: Anh muốn vào đại học

Mùa hoa sữa năm ấy, trong thời gian tìm việc, cô, một cử nhân sư phạm vừa tốt nghiệp, nhận nhiệm vụ dạy bổ túc văn hóa cho người dân lao động. Học trò của cô phần lớn là những người lớn tuổi. Ban ngày họ làm đủ nghề kiếm sống: đạp xích lô, ba gác, bán hàng, lái xe ôm… Đứng trên bục nhìn xuống những mái đầu bù xù đang cúi sát xuống bàn, những gương mặt sạm nắng đang viết viết xóa xóa… cô thấy thương họ quá.
Top