banner 728x90

“Riêng một góc trời”- Cảm xúc lãng du đi vào miền ký ức trong tôi

21/01/2026 Lượt xem: 2555

Tâm tư và cảm xúc khi cảm thụ "Riêng một góc trời' đã đi vào hồn tôi...

Cô đơn bên bờ biển  

Lần đầu tiên tôi nghe bài hát “Riêng một góc trời” của Ngô Thụỵ Miên vào một buổi chiều chủ nhật buồn cuối năm, khi vừa chia tay một cuộc tình.

Ngồi cafe một mình tại một quán cafe nằm sát bờ biển, tôi nghe bản nhạc dịu êm như gió thoảng của Ngô Thụỵ Miên vọng về từ đâu đó rất xa xăm… Để mặc cho nước biển theo từng đợt sóng vỗ vào kè đá tung bọt trắng xoá, bắn lên người ướt nhoà mặt, tôi thẩm thấu tất cả vị mặn chát của nước biển thấm ướt bờ môi… Một cảm giác buồn, chông chênh, hư ảo, cô đơn… mà tôi cảm nhận được bằng sự rung động từ sâu thẳm trái tim mình.

“Người vui bên ấy, xót xa nơi này, thương hình dáng ai

Vòng tay tiếc nuối, bước chân âm thầm, nghe giọt nắng phai

Đời như sương khói, mơ hồ, trong bóng tối

Em đã xa xôi, tôi vẫn chơi vơi, riêng một góc trời…”

Ngồi dưới hàng cây Sứ cổ thụ, hoa nở rụng trắng mặt đất, trong không gian tĩnh lặng, tôi như nghe trong bài hát “Riêng một góc trời” của Ngô Thụỵ Miên có tiếng sóng vỗ rì rào, tiếng đàn chim biển chấp chới bay về tìm tổ, tiếng rập dìu của đàn ong bướm đi tìm mật ngọt trong muôn hoa sắc xuân, có cả tiếng lòng da diết, nhớ thương, như những vần thơ ngân vang trong từng nốt nhạc… Giai điệu sâu lắng, ca từ thiết tha giản dị ấy như mang đến cho người nghe đầy đủ cung bậc cảm xúc: Ngọt ngào, sâu lắng, cay đắng, yêu thương, tiếc nuối, cô đơn…Và cứ ngỡ ông sáng tác cho riêng mình.

“Người yêu dấu, người yêu dấu hỡi

Khi mùa xuân vội qua chốn nơi đây

Nụ hôn đã mơ say, bờ môi ướt mi cay, nay còn đâu.”/ 

/“Một mai em nhé, có nghe Thu về, trên hàng lá khô

Ngàn sao lấp lánh, hát câu mong chờ, em về lối xưa

Hạ còn nắng ấm, thấy lòng sao buốt giá

Gọi tên em mãi, trong cơn mê này, mình nhớ thương nhau…”

Nhạc sĩ Ngô Thụy Miên (tên thật là Ngô Quang Bình) sinh ngày 26/09/1948 tại Hải Phòng. Là một nhạc sĩ thành danh tại Sài Gòn từ trước năm 1975, ông bắt đầu sáng tác từ năm 1963 khi mới 15 tuổi, với tác phẩm đầu tay "Chiều nay không có em". Trong số 70 ca khúc trong sự nghiệp sáng tác của ông, “Riêng một góc trời” ra đời năm 1997, là chuyện tình chia ly, trong sáng, lãng mạn. Nỗi buồn phảng phất bên trong “Riêng một góc trời” nhẹ êm như sương khói mong manh, lúc hợp, lúc tan, lúc còn, lúc mất. Người ta thấy trong bài hát của ông, một tình yêu thiêng liêng tuyệt đẹp, thanh cao như giọt sương mai long lanh trên cành lá, có cả sự tiếc nuối và nỗi nhớ khắc khoải khôn nguôi…

Ông từng trải lòng: “Tình yêu đối với tôi dù sung sướng hay khổ đau cũng là rất thiêng liêng. Yêu không có nghĩa là chiếm hữu cho riêng mình. Yêu là cho tận cùng, là chấp nhận hết những buồn vui, khổ hận để mang lại hạnh phúc cho người mình yêu…”.

Đã có rất nhiều ca sĩ thể hiện thành công bài hát “Riêng một góc trời” của Ngô Thụỵ Miên, nhưng danh ca Tuấn Ngọc vẫn là ca sĩ được công chúng mến mộ nhất.

Trong một hoàn cảnh, một khoảnh khắc thời gian lúc đó, một không gian lãng mạn đầy cảm xúc…Tôi tình cờ nghe được bài hát này của Ngô Thụỵ Miên, một cảm xúc lãng du mãi mãi đi vào miền ký ức trong tôi từ đó, cũng như dấu mốc thời gian ghi dấu một kỷ niệm buồn…

Mỗi lần nghe lại bài hát “Riêng một góc trời”, tôi vẫn thấy nao lòng, thấy mình bay bổng, lãng du, trong không gian hư vô huyền ảo… rồi lại trở về thực tại trong nỗi nhớ thắt lòng, da diết, dịu êm…./.

Đào Quốc Thịnh

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Chuyện đàn bà

Ngày nào cũng vậy, sáng sớm, khi mặt trời vừa ló dạng thì Tư Lý đã có mặt ở chợ huyện. Tư Lý làm nghề bán chuối hơn ba năm nay và anh bán hàng rất có duyên. Khách hàng hễ đã mua chuối của anh một lần là lần sau lại muốn mua tiếp. Lý do đơn giản là giá rất rẻ. Anh thường mua tận gốc và bán tận chợ. Thường thì lúc các nhánh chuối được xếp ngay ngắn cũng là lúc bà con tụ lại. Ở đây, người dân đi chợ rất sớm, họ mua bán xong còn về làm nương rẫy.

Truyện ngắn: Trở về nơi ấy đảo xa

Hành trang chỉ là chiếc ba lô trên vai, ngày đầu tiên đến đảo trông chị như một nữ thanh niên xung phong rắn rỏi, hoạt bát hơn là một cô giáo thùy mị, dịu dàng. Trường chỉ có chị và bà cai trường kiêm luôn dịch vụ lau dọn nên được bố trí ở chung phòng và luôn được mọi người chăm nom, giúp đỡ.

Trường ĐH Kinh tế Quốc dân: Đề tự luyện học kì II đọc hiểu và viết văn

Đào Quốc Thịnh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, quê ở Hưng Yên. Ông nhập ngũ tháng 4/1975, tham gia chiến dịch tổng tiến công năm 1975 và trực tiếp tham gia chiến đấu tại biên giới phía Bắc. Đào Quốc Thịnh là một nhà báo, nhà văn, hội viên Hội Nhà báo Việt Nam. Trong thời gian 30 năm cầm bút, ông có gần 50 truyện ngắn, trong đó có cả truyện viết cho thiếu nhi.

Trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn- ĐH Quốc gia TP.HCM: Đề kiểm tra giữa kỳ 2 năm 2025 - 2026 môn ngữ văn lớp 8

Đề kiểm tra giữa kỳ II môn Ngữ văn lớp 8 với nội dung phân tích thơ và truyện hiện đại

Truyện ngắn: Sự tích hoa xuyến chi

Đầu hạ, quả đồi lại được tô điểm thêm bằng những bông hoa xuyến chi bé nhỏ, tươi tắn. Những đêm trăng, trai, gái làng tôi lại ra đó hò hẹn. Anh Hòa cũng lấy hết can đảm để nói thật lòng mình với chị, rồi chị nhận lời yêu anh cũng trên quả đồi ngập đầy hoa xuyến chi. Anh kể cho chị nghe rất nhiều chuyện, từ chuyện về người mẹ đáng thương đã qua đời, chuyện người cha đã bỏ rơi anh và thằng Bin để đi theo tiếng gọi tình yêu mới, đến sự tích về hoa xuyến chi.

Truyện ngắn: Đuổi nhau

Tôi đến tìm Vũ vào cuối chiều. Ông bảo vệ già nheo mắt nhìn tôi dò hỏi. Tôi nói tên anh. Ông bảo vệ khoát tay: “Về lâu rồi! Đón con!”. Tôi thở dài. Vậy mà sáng nay, anh nhắn tin hẹn sẽ cùng tôi ra ngoại ô ăn tối. Tôi đã nhắn lại, hỏi anh ai sẽ đến trường đón con? Anh trả lời ngay, rất chắc chắn: “Vợ anh đón. Hai mẹ con về nhà ngoại. Anh sẽ có một buổi tối tự do”.

Truyện ngắn: Mai con sẽ về với mẹ

Tiếng mẹ thều thào, nặng trĩu, rời rạc như muốn nói với tôi điều gì nhưng tôi không thể nào nghe rõ. Nắng chiều chiếu qua khung cửa kính bệnh viện hắt lên khuôn mặt mẹ thứ ánh sáng vàng vọt hằn rõ vết nhăn thời gian trên đôi má gầy gò khiến lòng tôi như có triệu mũi kim châm. Tôi khóc. Khóc như chưa bao giờ được khóc bởi tôi biết mẹ sẽ không còn sống với mình nhiều thêm nữa. Mẹ ơi, con là đứa con bất hiếu...

Truyện ngắn: Bão tan

Trên hốc tường chỗ đầu hồi ngôi nhà nhỏ cuối xóm, có một cái tổ nho nhỏ của Sẻ Con. Từ khi mẹ cho ra ở riêng, cái hốc đó thành nơi đi về che mưa che nắng cho Sẻ. Hàng ngày cuộc sống của Sẻ Con cứ bình lặng trôi đi: Đón bình minh bằng những tiếng lích rích... lích rích rộn rã, lượn vài vòng cùng bạn Sẻ Nâu ra ngoài cánh đồng trước mặt, sà xuống vườn điểm tâm bằng mấy chú sâu đang lấp ló sau lá rau, cũng có khi là nhặt vài hạt trên mẹt đậu xanh của cô Thắm hong ngoài sân...
Top