banner 728x90

Truyện ngắn: Chia tay

12/07/2025 Lượt xem: 2934

Mùa xuân vừa đi qua cũng là lúc thành phố nơi nàng gắn bó thời ấu thơ tràn ngập ánh mặt trời. Hơi lạnh se se len lỏi trong gió cách đó mấy ngày, giờ không còn nữa.

Ngồi một mình ở quán cà phê, nàng nhìn ra biển với tâm trạng buồn vui lẫn lộn. Cảnh vật nơi đây thay đổi nhiều quá, chỉ có quán cà phê này vẫn vẹn nguyên với cái tên “Mơ”. Tuy trước đây nàng có lần tự nhủ sẽ vĩnh viễn không bao giờ đặt chân đến đây nữa, nhưng hôm nay nàng lại đến, lại chọn đúng chiếc bàn ở góc quán, cứ như bị ai vô hình điều khiển, để rồi sau đó canh cánh trong lòng về những chuyện của một thời đã qua...

Nàng rất thích ăn hạt dẻ nướng nên anh đã gọi nàng bằng cái tên “Hạt Dẻ Nướng”. Tên ấy lần đầu tiên được gọi ở ngay chiếc bàn của quán cà phê mà nàng đang ngồi; cái tên chứa đầy sự ngọt ngào, hạnh phúc của một thời. Nàng nhớ rõ điều đó, nhớ tất cả. Họ đã yêu nhau suốt mấy năm trời của thời đại học, đã hứa hẹn ngày sau sẽ cùng sống trong một tổ ấm. Vậy mà bây giờ nhớ lại... Tại sao chuyện này lại kết thúc bằng một cuộc chia tay? - Đôi khi nàng tự hỏi, dù rằng nàng biết rõ mồn một nguyên nhân. Ngày ấy, anh và nàng còn quá trẻ, và cả hai đã không vượt qua được nỗi tự ái cao ngất ở mỗi người. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh muốn nàng cùng ở lại thành phố biển này để làm việc, trong khi ba mẹ nàng muốn con mình đi nước ngoài để học tiếp. Nàng tự nhủ lòng rằng mình sẽ trở về, dù có đi đâu.

Ở xứ người học sau đại học, nàng trở thành sinh viên xuất sắc. 2 năm trôi đi, Hạt Dẻ Nướng bé nhỏ của anh được giữ ở lại làm việc. Một bên là sự nghiệp, một bên là tình yêu. Nàng muốn ở nước ngoài một vài năm nữa, khi có kinh nghiệm sẽ trở về nước nhưng anh thì không muốn. Nàng sợ một ngày nào đó khoảng cách về địa lý và thời gian sẽ làm cho mối tình mà nàng ấp ủ tan biến. Có ai đó nói với anh rằng: Có bồ mà để đi Tây, khác gì xe máy để ngay bờ hồ, để rồi câu ấy đã làm cho cô gái 23 tuổi tự ái khi chính người yêu của mình nói lại với cô như thế! Họ đã tranh luận, chuyện nọ xọ chuyện kia; rồi họ bắt bẻ, nói với nhau bằng lý lẽ.

Thời gian trôi đi, tình yêu của nàng không còn đủ sức giữ anh lại. Khoảng cách giữa hai người bắt đầu lớn dần qua ngày tháng. Họ không liên lạc với nhau nữa. Đã thế, để dọa nàng, anh còn cặp ngay với một cô gái và khoe với bạn bè rằng đó là người yêu của mình. Giận dỗi, những cuộc gọi đến từ anh đều bị nàng cắt. Anh viết email nhiều lần rằng, cho anh xin lỗi và mong được tha thứ; vì quá yêu, vì sợ mất nàng nên đã có những trò dại dột. Nàng không chấp nhận lý do ấy.

Từ Paris xa xôi, nàng chôn vùi mối tình của mình qua công việc hoặc đi du lịch. Cũng từ đây, nàng quyết định lập nghiệp ở xứ người. Những đứa bạn thân qua mail cho nàng biết anh vẫn yêu nàng, mong được nàng tha thứ. Hai năm sau, nàng xây dựng gia đình với một người nước ngoài nhưng chẳng được bao lâu thì chia tay. Những lần về phép thăm nhà, nàng vẫn cố tình không gặp anh, dù rằng, qua lời bạn bè, nàng biết anh cũng đã từng lập gia đình, và cũng đã tan vỡ. Anh đang sống với đứa con gái.

Lần này về nước, trước ngày ra đi, tự nhiên nàng muốn đến cái quán cà phê ngày xưa một lần. Rồi nàng đến. Ngồi trong quán, nhìn ra phía biển, lòng nàng chất chứa bao suy tư. Khi nắng vàng đã tắt trên mấy ngọn dừa, nàng gọi tiếp viên tính tiền để về thì bất ngờ phía sau lưng có người gọi khẽ:

- Hạt Dẻ Nướng!

Nàng quay lại, sửng sốt: “Anh!”, rồi cả nàng và anh đều bối rối. Một lúc lâu, hai người mới tỏ ra bình thường.

- Anh biết thế nào rồi cũng có lần em quay lại quán cà phê này! Nhiều lần dò hỏi, biết em về nước, ngày nào anh cũng đến đây...

- Để làm gì?

- Anh muốn xin lỗi em!

- Chuyện đã qua rồi!

Nàng rất kiệm lời nên anh nghĩ không nên nói nhiều lúc này. Trò qua chuyện lại mấy câu, nàng lấy cớ có việc phải về.

- Cho anh xin số điện thoại. Khi nào em rảnh, anh muốn được nói chuyện với em lâu hơn.

Nàng tỏ ra miễn cưỡng cho anh số điện thoại rồi bước vội ra khỏi quán. Buổi tối, anh gọi điện cho nàng và nàng nhận lời tối hôm sau đến quán cà phê ấy.

Chiếc taxi chở nàng đến quán. Định xuống xe nhưng trong giây lát, nàng quyết định nói với tài xế cho xe đi tiếp. Chiếc taxi chạy vòng mấy lần xung quanh quán, rồi sau cùng chở nàng về nhà.

Bước vào nhà, hai hàng nước mắt nàng tuôn rơi. Ở chiếc túi xách bên cạnh, những dòng tin nhắn trong chiếc điện thoại của nàng dồn dập tới. Nàng không đọc vì biết rằng đó là tin nhắn của anh. Đêm đó, nàng không sao ngủ được.

Ngoài trời, những giọt mưa đầu hè cứ rơi vào khoảng không tĩnh lặng.

Hồng Phúc

 

 

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Chuyện đàn bà

Ngày nào cũng vậy, sáng sớm, khi mặt trời vừa ló dạng thì Tư Lý đã có mặt ở chợ huyện. Tư Lý làm nghề bán chuối hơn ba năm nay và anh bán hàng rất có duyên. Khách hàng hễ đã mua chuối của anh một lần là lần sau lại muốn mua tiếp. Lý do đơn giản là giá rất rẻ. Anh thường mua tận gốc và bán tận chợ. Thường thì lúc các nhánh chuối được xếp ngay ngắn cũng là lúc bà con tụ lại. Ở đây, người dân đi chợ rất sớm, họ mua bán xong còn về làm nương rẫy.

Truyện ngắn: Trở về nơi ấy đảo xa

Hành trang chỉ là chiếc ba lô trên vai, ngày đầu tiên đến đảo trông chị như một nữ thanh niên xung phong rắn rỏi, hoạt bát hơn là một cô giáo thùy mị, dịu dàng. Trường chỉ có chị và bà cai trường kiêm luôn dịch vụ lau dọn nên được bố trí ở chung phòng và luôn được mọi người chăm nom, giúp đỡ.

Trường ĐH Kinh tế Quốc dân: Đề tự luyện học kì II đọc hiểu và viết văn

Đào Quốc Thịnh sinh ra và lớn lên tại Hà Nội, quê ở Hưng Yên. Ông nhập ngũ tháng 4/1975, tham gia chiến dịch tổng tiến công năm 1975 và trực tiếp tham gia chiến đấu tại biên giới phía Bắc. Đào Quốc Thịnh là một nhà báo, nhà văn, hội viên Hội Nhà báo Việt Nam. Trong thời gian 30 năm cầm bút, ông có gần 50 truyện ngắn, trong đó có cả truyện viết cho thiếu nhi.

Trường ĐH Khoa học Xã hội và Nhân văn- ĐH Quốc gia TP.HCM: Đề kiểm tra giữa kỳ 2 năm 2025 - 2026 môn ngữ văn lớp 8

Đề kiểm tra giữa kỳ II môn Ngữ văn lớp 8 với nội dung phân tích thơ và truyện hiện đại

Truyện ngắn: Sự tích hoa xuyến chi

Đầu hạ, quả đồi lại được tô điểm thêm bằng những bông hoa xuyến chi bé nhỏ, tươi tắn. Những đêm trăng, trai, gái làng tôi lại ra đó hò hẹn. Anh Hòa cũng lấy hết can đảm để nói thật lòng mình với chị, rồi chị nhận lời yêu anh cũng trên quả đồi ngập đầy hoa xuyến chi. Anh kể cho chị nghe rất nhiều chuyện, từ chuyện về người mẹ đáng thương đã qua đời, chuyện người cha đã bỏ rơi anh và thằng Bin để đi theo tiếng gọi tình yêu mới, đến sự tích về hoa xuyến chi.

Truyện ngắn: Đuổi nhau

Tôi đến tìm Vũ vào cuối chiều. Ông bảo vệ già nheo mắt nhìn tôi dò hỏi. Tôi nói tên anh. Ông bảo vệ khoát tay: “Về lâu rồi! Đón con!”. Tôi thở dài. Vậy mà sáng nay, anh nhắn tin hẹn sẽ cùng tôi ra ngoại ô ăn tối. Tôi đã nhắn lại, hỏi anh ai sẽ đến trường đón con? Anh trả lời ngay, rất chắc chắn: “Vợ anh đón. Hai mẹ con về nhà ngoại. Anh sẽ có một buổi tối tự do”.

Truyện ngắn: Mai con sẽ về với mẹ

Tiếng mẹ thều thào, nặng trĩu, rời rạc như muốn nói với tôi điều gì nhưng tôi không thể nào nghe rõ. Nắng chiều chiếu qua khung cửa kính bệnh viện hắt lên khuôn mặt mẹ thứ ánh sáng vàng vọt hằn rõ vết nhăn thời gian trên đôi má gầy gò khiến lòng tôi như có triệu mũi kim châm. Tôi khóc. Khóc như chưa bao giờ được khóc bởi tôi biết mẹ sẽ không còn sống với mình nhiều thêm nữa. Mẹ ơi, con là đứa con bất hiếu...

Truyện ngắn: Bão tan

Trên hốc tường chỗ đầu hồi ngôi nhà nhỏ cuối xóm, có một cái tổ nho nhỏ của Sẻ Con. Từ khi mẹ cho ra ở riêng, cái hốc đó thành nơi đi về che mưa che nắng cho Sẻ. Hàng ngày cuộc sống của Sẻ Con cứ bình lặng trôi đi: Đón bình minh bằng những tiếng lích rích... lích rích rộn rã, lượn vài vòng cùng bạn Sẻ Nâu ra ngoài cánh đồng trước mặt, sà xuống vườn điểm tâm bằng mấy chú sâu đang lấp ló sau lá rau, cũng có khi là nhặt vài hạt trên mẹt đậu xanh của cô Thắm hong ngoài sân...
Top