banner 728x90

Tạp văn: Thèm một lần về với đồng quê

12/11/2025 Lượt xem: 2749

Có những chiều thật mệt mỏi, phố người đông và còi xe inh ỏi, tan việc chỉ muốn chạy thẳng về nhà. Những chiều như thế, lại muốn về giữa đồng quê, ngồi trước ngõ nhà mà hóng gió ngoài sông thổi vào mát rượi, lang thang ra bờ kênh nghịch nước với đám trẻ chăn trâu. Ở mãi nơi thành phố tất bật, những chiều quê yên bình cứ thế xa dần…

Làng tôi nhỏ, bao năm bình yên bên cánh đồng đầu xóm, với con sông cuối làng. Ở nơi ấy tôi có những chiều của tuổi thơ êm đềm với bao kỷ niệm nhớ mãi. Nhớ con kênh xanh xanh xuôi nước đêm ngày cho tôi những chiều cùng lũ bạn nhà bên ra reo hò, ngụp lặn. Nhớ đồng ruộng cạn cho tôi những chiều cùng đám bạn chăn trâu chơi trò đuổi bắt, theo con diều cho đến tận lúc nắng tắt chiều buông.

Quê tôi mùa này vừa xong mùa gặt. Mấy tháng trời vất vả, thóc đã về với người, đồng quê chỉ còn trơ rơm rạ. Dọc theo đường làng, mỗi nhà đều vàng sân thóc mới và đầy ngõ rơm vàng. Đời nhà nông bây giờ no ấm, mẹ cha cũng đỡ nhọc nhằn hơn xưa. Không ai nói ra nhưng người làng tôi ai cũng hiểu, đồng quê bao đời nuôi nấng người dân quê, vỗ về những đôi tay cuốc cày thấm mệt, giữ cho họ những tin yêu, gắn kết nghĩa làng tình xóm. Cây lúa cong mình mang hạt nặng trĩu cho người quê tôi bữa cơm no lành. Cánh đồng êm đềm hai mùa mưa nắng, đem gió về mát lộng hồn người, ru những cuộc đời cần lao say giấc.

Chiều xuống, đi giữa đồng quê, sẽ thôi nghe bàn chân thấm mệt. Cỏ bờ ruộng ngày xưa êm mềm nâng những gót chân non cũng sẽ trọn đời êm mềm như thuở ấy. Gió ruộng đồng mát lành một thời bé dại chăn trâu vẫn mát rượi đến bây giờ. Và dễ đâu quên được mùi đất bùn rơm rạ của một thời nghèo khó đã ấp ủ cho bao mơ ước lớn lên, ở phố bao năm mà vẫn không quên mùi phèn quê mình đồng chua nước mặn. Ai đi xa mới biết, không nơi đâu thân quen, bình yên như về giữa đồng ruộng quê mình.

Chiều quê, đi giữa cánh đồng, hít căng lồng ngực hương cỏ hoa gió nội để nghe mình khoan khoái, bước lang lang theo bờ ruộng đường quê để nghe sống lại một thời đầu trần chân đất vô tư. Một lọn khói đốt đồng nhẹ tỏa, miên man ru ta về tuổi thơ có khung trời cổ tích với bao nhiêu kỷ niệm thân thương. Con trâu già thong thả gặm cỏ trên đồng, cánh diều cao tít giữa trời xanh phấp phới, đàn trẻ thơ tíu tít vui đùa, phía xa cuối cánh đồng mặt trời dịu nắng, từng cánh cò lặn lội bay về. Đó là những hình ảnh yên bình đến lạ, thương mến trong nỗi nhớ mỗi người xa quê, đẹp mãi như quê hương lung linh trong nỗi nhớ.

Lâu rồi tôi không về lại quê xưa, không có những chiều thảnh thơi cùng cha ra đồng như ngày bé. Lâu rồi không còn được đi chân trần trên những thảm rơm vàng, không được nghe cái nồng nàn của khói đốt đồng, không được cùng đám trẻ trong xóm mỗi chiều đùa vui trên ruộng cạn. Cuộc sống nơi phố bộn bề lấy mất của người ta những giây phút bình yên bên rơm rạ đất bùn. Lòng sao nghe nhớ, thèm một lần về giữa chiều quê, hít một hơi gió đồng để nghe hồn mình dịu lại…

Đào Hương Lan

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Người thầy kính yêu

Ngày chia tay thầy chùng chình trong sự lưu luyến. Chúng tôi nhào lên ôm lấy thầy, vỡ òa nước mắt và trao tặng thầy những món quà kỷ niệm. Mắt thầy ngân ngấn, thầy đặt tay lên ngực trái, giọng thầy lạc đi nhưng trầm lắng, ấm ấp: “Các em mãi có một vị trí quan trọng ở đây. Cảm ơn các em đã giúp đỡ thầy trong thời gian qua. Chúc các em luôn vui vẻ và học tập thật tốt nhé”. Bài hát “Tạm biệt” chúng tôi cất lên nghẹn ngào.

Đề khảo sát chất lượng giữa học kỳ 2 môn Ngữ văn lớp 8, năm học 2024-2025 của Phòng GD&ĐT huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa

Đề khảo sát chất lượng giữa học kỳ 2 môn Ngữ văn lớp 8, năm học 2024-2025 của Phòng GD&ĐT huyện Nông Cống, tỉnh Thanh Hóa

Tản văn: Lao xao tiếng gió giao mùa

Khi những vạt nắng cuối hạ bắt đầu ngả sang sắc vàng dịu, mềm mại như tấm lụa trải khắp con ngõ quê, tôi biết mùa hạ đang lặng lẽ rời đi. Chiều nay, tôi ghé thăm khu vườn nhà bà ngoại. Vừa đẩy nhẹ cánh cổng gỗ nhuốm màu thời gian, một ngọn gió mát lành ùa đến, khẽ chạm vào khuôn mặt rồi lùa qua mái tóc tôi. Tiếng gió giao mùa lao xao trên những vòm cây quen thuộc, mang theo hương thị chín thoang thoảng, đánh thức cả một miền ký ức tuổi thơ.

Truyện ngắn: Đợi chờ

Người đàn ông đen đúa, mái tóc bờm xờm, khoác chiếc áo bộ đội cũ kĩ, nhàu nhò, vừa đi vừa ngân nga những câu thơ úa màu bụi đất, úa màu nỗi buồn. Trong đám lễ hội nô nức này, đôi mắt đã có nét mờ đục của ông cứ dõi nhìn về phía con đường đất đầy bụi đỏ, con đường ngoằn ngoèo len lỏi giữa những vạt đất trống hoang vắng đầy cỏ dại. Ông tìm ai, giữa đám đông ồn ào này?

Phóng sự: Trăn trở nghề bán vé số dạo

Một buổi sáng mùa hè trong vắt, bên một quán càfê ven biển Vũng Tàu, tôi đang ngồi mơ màng thả hồn theo những làn gió biển, bỗng một bàn tay đâp nhẹ vào vai. Quay lại, tôi bắt gặp một chú bé ốm nhách, trên tay cầm một tập vé số đang chìa ra trước mặt tôi mời chào

Truyện ngắn: Kỷ niệm chia xa

Mới cưới xong chưa được một tuần, vợ chồng chưa bén hơi, giờ phút chia tay bịn rịn không nói nên lời. Người vợ trẻ hai mắt đỏ hoe, muốn kéo anh vào lòng nhưng mắc cỡ, chị chỉ thì thầm vào tai anh: “Em chờ anh”.

Truyện ngắn: Nhà tài trợ

Bằng một câu nói: “Chúng mình hãy chia tay vì tính tình hai đứa không hợp nhau!”, Trung dứt khỏi tôi một cách nhẹ nhàng để chạy theo mục tiêu khác là Yến Nhi, cô gái xinh đẹp mới du học ở Úc về. Tôi chới với, tưởng sẽ gục ngã vì đau khổ. Trung là trưởng phòng. Nhờ có anh dìu dắt, tôi đã vượt qua thời kỳ tập sự một cách dễ dàng. Và tôi đã yêu anh...

Truyện ngắn: Chuyện đàn bà

Ngày nào cũng vậy, sáng sớm, khi mặt trời vừa ló dạng thì Tư Lý đã có mặt ở chợ huyện. Tư Lý làm nghề bán chuối hơn ba năm nay và anh bán hàng rất có duyên. Khách hàng hễ đã mua chuối của anh một lần là lần sau lại muốn mua tiếp. Lý do đơn giản là giá rất rẻ. Anh thường mua tận gốc và bán tận chợ. Thường thì lúc các nhánh chuối được xếp ngay ngắn cũng là lúc bà con tụ lại. Ở đây, người dân đi chợ rất sớm, họ mua bán xong còn về làm nương rẫy.
Top