banner 728x90

Tản văn: Hương hoa bưởi năm xưa

13/08/2025 Lượt xem: 2664

Hoa bưởi đã nở trắng ngần, thoảng thơm vương dài trên từng ngõ xóm quê tôi. Đầu xuân hoa nở trắng cành, hoa buông trắng ngõ và nếu đứng lâu dưới những gốc bưởi ấy, thế nào cũng có vài cánh hoa rơi trên vai áo như một cái chạm nhẹ nhàng của người ta yêu.

Giếng nước nhà tôi cũng thảng hoặc trôi lững lờ vài cánh hoa bưởi, vốc đầy hai tay làn nước ấy vã lên mặt, tôi cảm nhận rõ hương vị của quê hương lan tỏa. Sự gắn bó với nơi chôn rau cắt rốn của mỗi người chính là bắt đầu từ một làn hương, một màu hoa như thế!

Hôm dọn nhà lên thị trấn, bà tôi đi vòng quanh từng gốc cây trong vườn, vỗ về và trò chuyện thì thầm y như là sắp từ biệt những người thân. Hồi tôi còn bé, mỗi lần lỡ tay ngắt một bông hoa hay bẻ một cành cây, bà không mắng ngay mà chỉ lựa dịp thích hợp để thủ thỉ cùng tôi: “Mỗi cành cây hay bông hoa đều là một bộ phận của cây, cây cũng là một cơ thể sống, nếu bị đau nó cũng buồn và khóc đấy, cháu có biết không?”. Tôi mang lời dạy ấy của bà suốt những tháng ngày thơ ấu cho đến tận sau này, khi đã trở thành cô giáo lại nói với học trò điều ấy.

Ngày tôi bước vào lứa tuổi thiếu nữ, mẹ rắc ít cánh bưởi vào nồi nước gội đầu còn nghi ngút những làn khói thơm và bảo: “Gội đầu bằng bông bưởi tóc vừa mượt vừa dài, từ nay con hãy làm như thế mà xem!”.

Mang mái tóc xõa ngang vai còn thơm hương bưởi tôi đi vào lớp. Buổi sáng hôm sau, tôi nhặt được mảnh giấy trong ngăn bàn mang những nét chữ cứng cỏi: “Bạn có biết rằng mái tóc của bạn rất đẹp không, nó còn đẹp hơn nữa khi thoảng thơm mùi hoa bưởi, mùi hương thân thuộc và gần gũi biết bao!”.

Chủ nhân của mảnh giấy ấy mãi đến ngày họp lớp cách đây mười năm tôi mới biết đích xác là ai. Bạn giờ là phó phòng vật tư của một công ty lớn mà vẫn ấp úng: “Quả thật, ngày ấy tớ có một mong ước đến cháy lòng là được lùa tay vào mái tóc cậu để xem nó mềm mại đến mức độ nào. Bây giờ cậu có còn gội đầu bằng bông bưởi?”. Tôi lúng túng như muốn giấu đi vào chiếc mũ áo khoác mái tóc cắt tém như con trai nhưng đã muộn, ánh mắt người bạn chợt thoáng xa xăm...  

Thu Hương

 

Tags:

Bài viết khác

Tạp văn: Nhật ký của tôi

Chẳng cần Giang phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình, chỉ cần thi thoảng cậu nhìn rộng ra một chút. Và thi thoảng quay lại đây chơi cùng tớ, cho vui!

Câu chuyện gia đình: Một lần thức tỉnh những cơn say

Tôi quyết định ly hôn sau gần mười ba năm chung sống. Tôi cũng từng muốn níu kéo để giữ cho các con một mái ấm toàn vẹn nhưng sức chịu đựng có hạn, tôi không thể tiếp tục được nữa…

“Riêng một góc trời”- Cảm xúc lãng du đi vào miền ký ức trong tôi

Tâm tư và cảm xúc khi cảm thụ "Riêng một góc trời' đã đi vào hồn tôi...

Truyện ngắn: Qúa khứ lung linh

Vậy mà đã 40 năm trôi qua. Khi đó Mây còn là một cô bé tiểu học người dân tộc nhút nhát. Sống giữa một vùng quê nghèo đói nhưng Mây thầm cảm ơn cuộc sống. Tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành.

Câu chuyện gia đình: Đứng giữa ngã ba đường

Hai chị em tôi chẳng biết bố mẹ mình là ai bởi hầu hết những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi này đều như vậy. Tôi chỉ được nghe kể lại rằng, bố mẹ tôi đã chết trong một tai nạn giao thông. Họ hàng chối bỏ trách nhiệm nuôi dưỡng và đã đưa hai chị em tôi vào trại trẻ mồ côi khi chúng tôi còn nhỏ xíu và từ đó cho đến nay chưa hề có một người bà con nào vào thăm hai chị em tôi cả.

Truyện ngắn: Nghĩa xưa

Sáng Chủ nhật, chiếc ô tô màu đen bóng loáng đậu xịch trước nhà tôi. Một người đàn ông dáng vẻ sang trọng, lịch lãm bước xuống, đưa tay bấm chuông.

Câu chuyện gia đình: Nếu biết vượt qua gian khó

Tôi kể chuyện này với mong muốn tất cả các bạn có thêm nghị lực sống, có thêm niềm tin vào một tương lai tốt đẹp nếu chúng ta biết vượt qua gian khó.

Truyện ngắn: Thần tượng đã chết

Đã lâu tôi không gặp nhà văn Lê Hồng Mây. Gần một năm nay, tôi cũng không thấy tên anh dưới những truyện ngắn hoặc những bài bình luận văn học đăng trên những tờ báo và các tạp chí quen thuộc. Hình như anh đang dồn sức cho những tác phẩm văn học tầm cỡ, để đời, như anh vẫn thường tâm sự.
Top