banner 728x90

Chả Nhái làng Trào

20/12/2025 Lượt xem: 2674

Làng Phong Triều, xã Nam Triều, huyện Phú Xuyên, Tp. Hà Nội xưa có tên nôm là làng Trào (được gọi chệch từ chữ Triều) nổi triếng trong vùng với món ăn “chả nhái”.

Từ Trung tâm Hà Nội, theo đường Quốc lộ 1A cũ, đến xã Nam Triều, rẽ tay trái vào đường bê tông asphalt liên xã trên 2km, qua làng Nam Quất là tới Phong Triều. Nơi đây có ngôi đình cổ đã được Bộ Văn hóa và Thông tin (nay là Bộ VHTTDL) xếp hạng Di tích Kiến trúc nghệ thuật năm 1987 – Gắn dấu ấn của Thiếu bảo Đỗ Khắc Trung (vì có công trạng giúp dân, giúp nước trong cuộc kháng chiến chống quân Nguyên Mông thế kỷ XIII, được ban quốc tính Trần Khắc Trung) và được dân làng Phong Triều lập đền, đình sở thờ phụng suy tôn làm Thành hoàng làng đến ngày nay.

Trong bữa cơm dân dã đồng quê, được thưởng thức món ăn “chả nhái” thơm lựng béo ngậy mới cảm nhận được hương vị thơm ngon của nó. Theo các cụ cao niên ở làng kể lại cho chúng tôi biết:

“Chả nhái” làng Trào nổi tiếng từ rất lâu đời. Xưa vùng đất này nghèo khổ lắm “đồng chũng chiêm khê mùa thối”, các cụ chúng tôi chỉ có mỗi nghề làm nông nghiệp, lũ trẻ thường chăn trâu, tổ chức bắt cá, rồi bắt ếch, bắt nhái nướng ăn… Dần dà trải qua nhiều đời thành nghề bắt nhái và chế biến món ăn “chả nhái” này càng hợp khẩu vị hơn.

Cách bắt cũng rất đơn giản: Thường vào tháng 3 âm lịch, người ta bắt bằng dậm (dậm làm bằng tre đan có thể bắt được cả cua, cá…) và một thanh tre dài để khua cho nhái nhảy vào. Người ta thường bắt vào ban đêm, nhất là sau mỗi cơn mưa, nhái nhảy ra kiếm ăn, trên các mô đất hoặc trong các rãnh luống ruộng màu mỡ (thợ bắt nhái đi bắt có thể dùng đèn, buộc giỏ tre bên cạnh sườn bỏ nhái vào).

Nhái được bắt về để trong giỏ hoặc được chuyển sang nới cất giữ bảo quản. Sáng ra, người ta sóc ít tro bếp vào nhái để nhái đỡ nhảy, sau đó đem rửa sạch nhúng vào tro bếp lột da. Bỏ hết nội tạng… chỉ lấy phần thịt để băm chả. Phần nội tạng có thể dùng làm thức ăn cho gia súc, gia cầm, cũng có thể làm thức ăn cho đàn vịt để có nguồn “trứng vịt lộn” nổi tiếng vùng đất Phú Xuyên Hà Nội.

Thịt nhái có thể chế biến nhiều món:

- Món rang: Người ta phi hành mỡ thơm rối đảo nhái vào, vừa đủ độ cho nghệ, ớt để dậy mùi rồi cho vào kho với tương là được.

- Nhái băm viên: Tức là băm thịt nhái với nghệ, hành, ớt.. băm nhỏ nhuyễn mới vo viên đem rán vàng, viên có thể dùng nấu với măng, nấu với mớp hương… là món ăn nhiều người ưa thích.

- Món chả nhái: Người ta có thể chọn thịt ngon đem lên thớt băm (để giảm công đoạn giã – nay cho vào máy xay nhỏ). Khi tương đối nhỏ thì cho vào cối giã (giã như giã giò). Dùng 2 chày giã thúc xong cho ít muối đến khi cảm thấy nó dính chày là được. Người ta tiếp tục trộn đều với nghệ, vỏ quýt khô ngâm đem giã nhỏ (cho thêm ít nước mắm, bột ngọt) để tạo hình dạng đẹp, dùng khuôn tre dầy 5 ly (làm tròn, vuông, hoa thị.. tùy ý) đặt khuôn lên lá chuối sạch đã bôi mỡ, lấy thìa múc sản phẩm phết kín vào khuôn, một lúc bỏ ra cho khô, rồi tiến hành rán vàng là được. Ngày nay, người ta có thể băm thêm rau răm, mỡ lợn khổ hoặc thịt ba chỉ (thái con chì) điểm đem thúc giã đều lẫn với thịt nhái làm tăng hương vị của chả. Nhiều nơi còn thêm đậu xanh, đậu phộng…

“Chả nhái” là món ăn vừa giòn, vừa đậm, vừa bùi, vừa cay, vừa ngậy, vừa ngon… Ăn “chả nhái” không ngấy, có nhiều đạm, giàu vitamin là món ăn bồi bổ cho cơ thể được nhiều người ưa thích – ăn rồi làm người ta khó quên. Cùng chính vì vậy mà món ăn “chả nhái’ làng Trào nổi tiếng trong vùng và về đến quê làng Trào hẳn ai cũng còn nhớ câu ca “Cụ Tạo 2 dao – Ông Đào 2 thớt” – Ý muốn nói tới sự nhanh tay khéo léo của người thợ chế biến món băm “chả nhái” làng Trào./.

Thạc sĩ Phùng Quang Trung

 

 

Tags:

Bài viết khác

Bánh Aquat – Hồn ẩm thực Pa Kô giữa đại ngàn Trường Sơn

Bánh Aquat từ lâu đã trở thành một dấu ấn đặc sắc trong văn hóa ẩm thực của đồng bào Pa Kô, sinh sống dọc dãy Trường Sơn. Không chỉ đơn thuần là một món ăn truyền thống, loại bánh này còn hàm chứa những giá trị tinh thần, phản ánh quan niệm sống và nét đẹp trong đời sống cộng đồng.

Người Dao giữ rừng bằng nghi lễ cổ

Lễ Khỏi Kêm (mở cửa rừng) của người Dao ở xã vùng cao Đường Hoa (Quảng Ninh) không chỉ mở đầu mùa sản xuất, mà còn là một “quy ước thiêng” để giữ rừng. Việc phục dựng nghi lễ thành lễ hội đang mở ra hướng làm du lịch mới.

Tục cúng việc lề của dòng họ Phạm ở Rạch Rích

Theo gia phả của một số gia đình ở Tây Ninh, vùng đất Rạch Rích thuộc làng Tân Bửu (nay là xã Lương Hòa, tỉnh Tây Ninh) được coi là một trong những nơi người Việt đến định cư từ rất sớm. Trong đó, dòng họ Phạm là một trong những dòng họ đến khẩn hoang đầu tiên tại vùng đất này.

Lễ đón Tết Chol Chnam Thmay của đồng bào dân tộc Khmer xã Ninh Điền (Tây Ninh)

Tết Chol Chnam Thmay (Tết Năm mới) là lễ hội quan trọng nhất trong năm của người Khmer. Đây là dịp thể hiện lòng biết ơn đối với tổ tiên, cầu mong sự an lành và thịnh vượng cho gia đình trong năm mới.​ Ngày 14/4, đồng bào dân tộc Khmer trên địa bàn tỉnh cùng nhau tổ chức lễ giao thừa, đón chào năm mới ấm áp, vui tươi, chính thức bắt đầu một năm mới theo phong tục, văn hóa của người Khmer.

Đám cưới người Sán Dìu - Một cách trao truyền nét đẹp văn hóa truyền thống

Đám cưới của người Sán Dìu ở Đặc khu Vân Đồn, tỉnh Quảng Ninh không chỉ là chuyện trăm năm của đôi lứa, mà còn là bức tranh văn hóa đậm đà bản sắc. Qua từng nghi lễ, cộng đồng gửi gắm những quan niệm sâu sắc về gia đình, đạo hiếu và hạnh phúc.

Hoa ban – biểu tượng văn hóa của núi rừng Tây Bắc

Đến Tây Bắc vào những ngày mùa xuân, người ta dễ dàng cảm nhận một hương sắc rất riêng của núi rừng. Đó là hương của đất trời, của những triền đồi và của mùa hoa ban nở trắng mỗi độ tháng Ba về.

Tục Mừng tuổi ngày Tết

Tục mừng tuổi đã là một phần không thể tách rời của văn hóa người Việt trong suốt lịch sử. Nó gắn liền với những ước vọng tốt đẹp trong ngày đầu xuân năm mới, truyền tải những lời chúc may mắn, sức khỏe và thành công cho mọi người

Mâm ngũ quả trong văn hóa 3 miền Bắc – Trung - Nam

Bên cạnh các món ăn truyền thống, mâm ngũ quả là một phần không thể thiếu trong ngày tết cổ truyền của người Việt Nam. Trước là thờ cúng tổ tiên, sau là ước mong năm mới được an khang, thịnh vượng hơn năm trước. Theo thời gian, dù có nhiều thay đổi về văn hoá nhưng tập tục này vẫn lưu truyền trong gia đình Việt bởi ý nghĩa nhân văn của nó.
Top