banner 728x90

Câu chuyện gia đình: Cô gái …” qua đường”

24/12/2025 Lượt xem: 2427

        Hết giờ làm việc, trên đường đạp xe về nhà, Hùng bỗng nhìn thấy bên đường, một cô bé vừa đi vừa khóc thút thít, mắt đỏ hoe. Vốn là một chàng trai giàu lòng thương người, anh quay xe lại , đến gần an ủi và ngỏ ý giúp đỡ cô bé. Cô bé nhìn anh tin cậy, rồi không một chút đắn đo, cô đồng ý để anh chở cô về nhà. Cô bé đó tên là Hồng, học sinh lớp 12. Bố mẹ Hồng mất sớm, chỉ có hai anh em ở với nhau. Anh trai của Hồng bị bệnh phải nằm viện điều trị. Nhà hết tiền. Cô đã phải nghỉ học, đi tìm việc làm thêm, nhưng chưa tìm được. Và đang lúc thất vọng, cô đã gặp Hùng. Biết chuyện, Hùng đã vội vã về nhà lấy số tiền mà anh đã dành dụm được bấy lâu nay mang đến cho Hồng. Anh động viên Hồng tiếp tục đi học. Vài tuần sau anh trai của Hồng cũng khỏi bệnh và khó khăn của gia đình Hồng cũng qua đi. Từ đó, anh trai Hồng và Hùng trở thành bạn thân của nhau. Hùng còn đăng ký với công ty làm thêm giờ để có thêm tiền mua sách vở và phụ giúp anh trai Hồng đóng tiền học cho Hồng. Bù lại, Hồng cũng không phụ công anh. Năm đó cô đậu tốt nghiệp loại khá và tiếp theo là thi đỗ vào đại học kinh tế. Cuối mùa hè năm đó, khi những cánh hoa phượng đỏ ối rơi đầy trên mặt đất thì cũng là lúc cô đã nắm chặt tay anh nói lời yêu. Mối tình đầu của họ cháy đỏ màu hoa phượng…

        5 năm đại học với biết bao khó khăn chồng chất: tiền ăn, tiền học, tiền mua sách vở, tiền nhà trọ v.v.. Có giai đoạn anh trai Hồng phải nghỉ việc ở nhà vì công ty thiếu việc làm, việc học của Hồng tưởng chừng phải bỏ dở dang nếu như không có Hùng phụ giúp cho Hồng. Những năm tháng gian khổ đó, họ luôn có nhau, gắn bó bên nhau và tình yêu của họ tưởng như không gì chia cắt nổi…

        Nhưng, khi đã tốt nghiệp ra trường, nhờ có học lực khá và nhan sắc cũng thuộc loại “dễ coi” nên Hồng đã xin được việc làm ở một công ty liên doanh với nước ngoài. Trong môi trường mới, cô đã mau chóng hòa nhập, thích nghi với cuộc sống ở thành phố. Khi những buổi dạ hội, những bữa tiệc sang trọng của bạn bè mời mừng sinh nhật được tổ chức ở khách sạn, nhà hàng cuốn hút cô, thì những buổi về thăm Hùng cũng thưa dần.

       Tiếp xúc với những chàng trai ở thành phố, biết cách ăn chơi, Hồng thấy cũng hấp dẫn và thú vị. Hình ảnh về Hùng – một anh công nhân suốt ngày với bộ quần áo bảo hộ lấm lem dầu mỡ, vụng về, thô cứng đã trở nên xa lạ và mờ nhạt dần trong suy nghĩ của cô. Một lần, nóng ruột vì thấy lâu Hồng không về thăm, sợ cô bị bệnh không có người chăm sóc, nên giữa giờ làm anh xin nghỉ và không kịp thay quần áo, Hùng vội vã ra bến xe về thành phố thăm Hồng. Vừa thoáng thấy bóng anh trước cổng công ty, cô đã nhăn mặt kéo vội anh đến một quán giải khát cách xa nơi làm việc, rồi nói giọng trách móc:

        - Công ty em toàn người có học, lại con nhà giàu. Anh ăn mặc thế này đến, người ta khinh cho đấy !

        Hùng cười xòa, dễ dãi và bảo:

        - Kệ họ, chỉ cần em không khinh anh là được.

        Hồng giãy nảy lên:

        - Không được! Họ khinh cả em nữa đấy.

         Bất chợt cô nhìn thấy gói đường và mấy quả chanh mà Hùng mang lên cho cô thì cô cười ngất:

        - Ông ngố ạ ! Mang mấy cái thứ này về nhà mà uống đỡ đi, ở đây người ta quen dùng nước đóng hộp cơ. Nhìn thấy mình uống nước chanh đường họ cười cho đấy…

        Chiều lòng người yêu, anh vui vẻ cầm về mà không hề nghĩ rằng những món quà nhỏ bé thấm ướt mồ hôi của anh đã không còn giá trị như trước đây nữa. Ngày càng có nhiều chàng trai săn đón cô và tặng cô những món quà đắt tiền mà một công nhân lao động như anh không thể nào mua nổi.

         Hai năm trôi qua. Khi mùa hè năm đó đã gần kết thúc, Hùng vẫn không thấy Hồng về thăm anh. Linh tính mách bảo điều không lành, anh quyết định lên thành phố thăm cô. Đến cổng công ty, anh không vào ngay mà ngồi chờ cô ở quán nước đối diện bên đường, đợi hết giờ làm việc. Và rồi anh được chứng kiến điều mà anh đã suy đoán: Anh nhìn thấy cô ngồi sau xe máy vòng tay ôm eo một thanh niên, miệng cười tươi, khuôn mặt cô tràn đầy hạnh phúc. Hình như họ mới đi đâu xa về. Đợi cho chàng trai trẻ kia quay xe đi khuất, anh mới bước lại gần cô khẽ chào. Một phút bối rối rồi cô cũng trấn tĩnh được lại ngay, bình thản trả lời anh:

        Em có lỗi với anh. Lẽ ra em phải nói với anh điều này sớm hơn. Người chở em vừa rồi là chồng sắp cưới của em đó. Chúng em dự định tháng sau sẽ tổ chức lễ cưới. Cám ơn anh đã giúp em rất nhiều trong suốt những năm qua. Em yêu anh nhưng… em sợ cảnh nghèo. Mong anh thông cảm và tha lỗi cho em. Mong anh đừng làm phiền đến cuộc sống của em, có dịp em sẽ trả lại anh tiền…

        Hùng không muốn nghe nữa. Anh bước vội ra bến xe trở về nhà. Trước mắt anh, lại hiện ra hình ảnh cô học sinh lớp 12 gầy gò, ốm yếu, đang khóc đi bên đường…

        Kể lại câu chuyện này, lòng tôi vẫn thấy nhói đau. Nghĩ đến nhân quả ở đời, tôi lại muốn nói với các bạn rằng: “Cuộc sống như cô gái kia chắc gì không còn gặp hoạn nạn. Và lúc đó… liệu cô có còn gặp được những chàng trai tốt bụng và giàu lòng nhân ái như Hùng nữa không?!” ./.

Đào Quốc Thịnh

 

 

Tags:

Bài viết khác

Tạp văn: Nhật ký của tôi

Chẳng cần Giang phải thay đổi hoàn toàn cách sống của mình, chỉ cần thi thoảng cậu nhìn rộng ra một chút. Và thi thoảng quay lại đây chơi cùng tớ, cho vui!

Câu chuyện gia đình: Một lần thức tỉnh những cơn say

Tôi quyết định ly hôn sau gần mười ba năm chung sống. Tôi cũng từng muốn níu kéo để giữ cho các con một mái ấm toàn vẹn nhưng sức chịu đựng có hạn, tôi không thể tiếp tục được nữa…

“Riêng một góc trời”- Cảm xúc lãng du đi vào miền ký ức trong tôi

Tâm tư và cảm xúc khi cảm thụ "Riêng một góc trời' đã đi vào hồn tôi...

Truyện ngắn: Qúa khứ lung linh

Vậy mà đã 40 năm trôi qua. Khi đó Mây còn là một cô bé tiểu học người dân tộc nhút nhát. Sống giữa một vùng quê nghèo đói nhưng Mây thầm cảm ơn cuộc sống. Tuy vất vả nhưng Mây đã có những người thân mà Mây thương yêu nhất như Nội và Lành.

Câu chuyện gia đình: Đứng giữa ngã ba đường

Hai chị em tôi chẳng biết bố mẹ mình là ai bởi hầu hết những đứa trẻ trong trại trẻ mồ côi này đều như vậy. Tôi chỉ được nghe kể lại rằng, bố mẹ tôi đã chết trong một tai nạn giao thông. Họ hàng chối bỏ trách nhiệm nuôi dưỡng và đã đưa hai chị em tôi vào trại trẻ mồ côi khi chúng tôi còn nhỏ xíu và từ đó cho đến nay chưa hề có một người bà con nào vào thăm hai chị em tôi cả.

Truyện ngắn: Nghĩa xưa

Sáng Chủ nhật, chiếc ô tô màu đen bóng loáng đậu xịch trước nhà tôi. Một người đàn ông dáng vẻ sang trọng, lịch lãm bước xuống, đưa tay bấm chuông.

Câu chuyện gia đình: Nếu biết vượt qua gian khó

Tôi kể chuyện này với mong muốn tất cả các bạn có thêm nghị lực sống, có thêm niềm tin vào một tương lai tốt đẹp nếu chúng ta biết vượt qua gian khó.

Truyện ngắn: Thần tượng đã chết

Đã lâu tôi không gặp nhà văn Lê Hồng Mây. Gần một năm nay, tôi cũng không thấy tên anh dưới những truyện ngắn hoặc những bài bình luận văn học đăng trên những tờ báo và các tạp chí quen thuộc. Hình như anh đang dồn sức cho những tác phẩm văn học tầm cỡ, để đời, như anh vẫn thường tâm sự.
Top