banner 728x90

Tạp văn: Những cơn mưa

04/02/2026 Lượt xem: 2521

Ngày tôi còn bé, những cơn mưa dầm dề như một nỗi ám ảnh. Tôi không khỏi xót xa khi nhìn thấy những ngày mưa bão lạnh giá, ba mẹ phải phơi lưng hứng lấy từng giọt mưa lạnh ngắt ngoài đồng để kịp mùa gặt, kiếm thêm được chút tiền cho chị em tôi ăn học.

Những cơn mưa ướt đẫm cả tuổi thơ với nỗi sợ hãi. Trên con đường đầy bùn đất, lầy lội, mỗi lần đến trường là một lần vất vả, phải xắn cao quần, xách đùm đề nào sách vở với giày dép trên tay mà cẩn thận lắm quần áo vẫn lem luốc bùn đất. Có những lúc mưa nhiều ngày liền, hai bộ đồng phục thay phiên nhau mặc đều ướt đẫm, mẹ phải đốt than nóng hơ cho mau khô, để chị em tôi không phải mặc áo ướt đi học. Những lúc ấy, tôi vào lớp không dám tham gia những cuộc vui, cũng như không dám đứng gần ai vì sợ mấy đứa bạn sẽ phát hiện chiếc áo của tôi có mùi khói. Những đêm mưa tầm tã, dù mẹ đã lót thêm vài tấm chiếu dưới giường nhưng hai chị em vẫn phải ôm chặt lấy nhau cho ấm. Ngôi nhà còm cõi căng mình chịu đựng những cơn mưa đi vào trong cả giấc mơ...

Ngày tôi lớn lên, gia đình tôi đã khá giả, ba mẹ đã mở được một tiệm tạp hóa nên không cần phải ra ruộng, dầm mưa làm lụng nữa. Đất nước cũng phát triển hơn, những con đường quê được trải nhựa, không còn cảnh túm tà áo dài trắng vất vả đi qua những con đường đất lầy lội.

Ngồi trong căn nhà vững chắc, tôi thấy an tâm. Cơn mưa với tôi không còn là nỗi sợ hãi nữa. Tôi lại thấy những cơn mưa cũng rất đẹp, chúng tưới mát cây cối trong vườn và mang lại sinh khí cho những ngày hè oi nồng.

Vào một chiều mưa tầm tã, ba quyết định đóng cửa hàng nghỉ sớm một hôm. Mẹ lui cui trong gian bếp nhỏ nấu cho cả nhà bữa ăn chiều. Ngồi vào bàn ăn, chỉ vỏn vẹn có một nồi mì gói nghi ngút khói. Mẹ nhìn cả nhà ái ngại:

- Trời mưa nhiều hôm liền nên mẹ không đi chợ được, cả nhà ăn mì gói đỡ nha! Mưa thiệt khổ!

Nghe thế, nhóc em nhanh nhảu trả lời:

- Không đâu, mưa thiệt vui, vì mưa mà cả nhà mình mới được một bữa ngồi ăn cùng nhau đông đủ thế này.

Cả nhà nhìn em tôi bật cười.

Lâu rồi cả nhà tôi chưa có một bữa cơm đông đủ. Công việc, học tập cứ cuốn các thành viên bận rộn và những bữa cơm cứ thế lệch giờ. Nhìn cả nhà quây quần, tôi nghe lòng ấm lạ lùng. Tôi chợt nhận ra chính cơn mưa là nỗi sợ năm nào nay lại giúp cả nhà tôi sống chậm lại một chút để tìm lấy yêu thương. Nhìn ra màn mưa mờ đục, tôi thầm cảm ơn cơn mưa vô cùng!

Thu Hương

 

 

Tags:

Bài viết khác

Truyện ngắn: Sau cơn say

Giông! Những tia chớp ngoằn ngoèo sáng rực rạch nát bầu trời. Gió rít từng cơn trên những ngọn cây bạch đàn, cây cau cao vút, thổi bạt, xô ngã dậu rào. Cây cành gãy răng rắc... Từ phía Tây, làn không khí mát lạnh hăng mùi đất và tiếng ào ào của cơn mưa đầu mùa đang tràn tới...

Truyện ngắn: Người năm ấy đâu rồi

Trong mắt bạn bè, tôi là một cô gái thành đạt. Tôi có công việc tốt, có nhà riêng, dẫu chỉ là căn hộ chung cư. Tôi có cuộc sống tự do, có thể làm những gì mình muốn. Tuy vậy, đôi khi, tôi cảm thấy tất cả đều trống rỗng và vô nghĩa. Tôi tự hỏi không biết mình cần gì, đang đi tìm điều gì mà cứ loanh quanh mãi thế này. Tôi cũng mất luôn thói quen dạo phố những buổi tối thứ bảy mà cứ ngồi nhà gặm nhấm kỷ niệm.

Truyện ngắn: Ngày ấy đã qua

Trâm vẫn ngày ngày đạp xe, chở con đi chợ qua ngôi trường cũ. Đôi khi Trâm nhìn gốc phượng già, nơi Thanh hay đứng ở đó, cô nhớ lại đôi mắt của người yêu ngày ấy. Và xa xôi, bàng bạc, mơ hồ trong tận cùng sâu thẳm của lòng cô còn man mác, thoáng chút gì nhơ nhớ, đợi trông, giống như một người con gái, có lúc nào đó muốn nhìn lại tấm ảnh thời thanh xuân của mình, dù nó đã bị phai màu cùng năm tháng.

Truyện ngắn: Đồng cảm

Không gian trong quán cà phê đêm cuối năm ngày càng yên ắng. Ngoài trời, một cơn gió thổi qua làm tấm rèm cửa sổ của quán tung lên. Vài giọt mưa lất phất theo gió bay lọt vào chỗ đôi tình nhân…

Truyện ngắn: Mưa bóng mây

Khách sạn nằm sát bãi biển. Từ tầm cao của tầng ba, mỗi sáng mở cửa sổ đón mặt trời mọc, biển trong ánh hoàng hôn hút hồn chị. Biển như được dát ngàn sao ngọc, đẹp lộng lẫy kiêu sa dưới nắng mai. Nhưng chỉ giây lát thôi, nỗi buồn không định được tên lại chiếm hữu cõi lòng chị.

Truyện ngắn: Tìm lại người xưa

Xe băng băng qua những cánh đồng lúa xanh bát ngát, qua những dòng sông yên ả thanh bình, qua những làn điệu dân ca ngọt ngào, xao xuyến bởi Nguyễn vừa thoáng gặp hình bóng con đò và cô lái xinh tươi với lòng thuyền đầy ắp sắc màu hoa, trái. Nguyễn hình như không nghe tiếng la hét của ai đó khi chiếc điện thoại của họ cứ tẹt tẹt, tè tè. Nguyễn đang sống cùng ký ức.

Truyện ngắn: Nhật ký tình yêu

Không biết từ bao giờ, tôi thích đứng bên ngoài cửa sổ ngắm em. Tôi thích nhìn em mê mải đọc báo, thích cái dáng trầm tư của em đang ngẫm ngợi. Và điều này nữa, thỉnh thoảng, tôi và em cùng nhận xét, bàn bạc về một truyện ngắn nào đó… Chính đôi mắt rực sáng, long lanh của em truyền cho tôi sự phấn khích để tôi hoa chân múa tay một cách say mê. Đôi mắt em hay mùi lá hương nhu quen thuộc tỏa ra từ mái tóc em làm tôi ngây ngất?

Tạp văn: Hạnh phúc giản đơn

Cuộc sống hiện đại với bao bận rộn và đủ đầy, những đứa con bé bỏng của chị chẳng thèm những thứ quà vặt của miền quê nghèo ngày xưa mà hào hứng bên hiên nhổ tóc bạc cho mẹ để được trả mấy ngàn đồng, chúng cứ vô lo với chuyện học hành, với đủ thứ chuyện khác.
Top